Khi nước mắt đă không tṛn ư nghĩa

 

(Xin thân ái gởi đến Đồng Bào quốc nội và quốc ngoại với

tất cả niềm đau và hy vọng)

 

Ôi, nước mắt đă không tṛn ư nghĩa

Đồng bào ơi, ta nhất loạt vùng lên!

Giang sơn này do xương máu tổ tiên

Đă bồi đắp cho xanh từng tấc đất

 

Bởi quê hương là t́nh yêu lớn nhất

Là gia tài, là máu thịt, là nôi

Chốn chôn nhau, cắt rốn tự bao đời

Là chiếc tổ, t́nh thương, là tất cả !!!

 

Nhưng hôm nay, than ôi, đau đớn qúa

Aỉ Nam Quan, bạo chúa cắt dâng người !

Hỡi Nam Quan! ḱa quốc sử c̣n tươi

Từng giọt lệ của anh hùng Nguyễn Trăi !

 

Máu lại chảy, Trời ơi, vùng quan ải

Núi sông ta thêm nữa, lưỡi dao hờn

Dưới bạo quyền, dân, nước cứ từng cơn

Đau như xé những cơ tim, mạch máu !

 

Đâu bất khuất, đâu chí hùng nung nấu ?

Đâu tự hào, danh dự ? Hỡi thanh niên !!!

Có thể nào ta cúi mặt lặng yên

Trước nỗi nhục mà ḷng không phẫn uất ???

 

Có thể nào ta cúi đầu chấp nhận

Mà lương tâm không hổ thẹn, đau buồn ?

Có bao giờ ta thấy tội to hơn

Trước lịch sử v́ thờ ơ trách nhiệm ?

 

Hỡi những anh hùng dưới trăng mài kiếm

Hỡi những ḷng tha thiết với t́nh quê

Xin tuốt gươm thiêng, chung một lời thề:

Phải trị tội phường buôn dân, bán nước

 

Phải nối chí hào hùng muôn thuở trước

Đ̣i Nam Quan, ải cũ, trả về ta!

Đứng lên nào, chính nghĩa phải thăng hoa

V́ Tổ Quốc, v́ tương lai ṇi giống !

 

Không thể nữa, ngồi nh́n và than khóc

Hăy đứng lên hành động, hỡi muôn người !!!

Đến nước này ta phải thế mà thôi

Khi nước mắt đă không tṛn ư nghĩa!

 

Hỡi Quốc Toản, hỡi Trưng Vương, Nguyễn Huệ

Hỡi toàn dân, cứu quốc, đứng lên nào !

Đất nước này phải hết bóng cờ sao

Th́ đất nước mới thanh b́nh hạnh phúc!

 

C̣n cờ đỏ là dân c̣n hoả ngục!

 

Ngô Minh Hằng