CHUNG MỘT LỜI NGUYỀN

 

Hỡi ơi, cưả Ải Nam Quan

Những ḍng quốc sử c̣n loang máu hồng

Tiễn Cha, nước mắt từng ḍng

Cha nh́n con cũng cảm ḷng phân ly

Dạy rằng: Con hăy về đi

Lau ḍng nước mắt nữ nhi thường t́nh!

Hăy đem chữ Hiếu làm Kinh

Thù nhà, nợ nước phân minh báo đền

Ích chi mà khóc, mà phiền

Lệ kia có rửa hận riêng được nào !

Nghe lời Cha dạy thấp cao

Ải Nam Quan đứng nghẹn ngào nh́n theo!

Tiếng Cha hoà tiếng thác reo

Bóng cha cùng với bóng chiều mờ tan!

Lau khô huyết lệ đôi hàng

Tay nâng kiếm báu, ḷng mang lời thề

Mười năm dưới bóng trăng khuya

B́nh Ngô mở nẻo đường về Đông Quan

Xưa, ḍng sử Việt vẻ vang

Nay ḍng sử Việt sao mang hận sầu ?

Ải Nam Quan hỡi, c̣n đâu !

Cớ sao cắt đất dâng Tàủ Quyền chi ???

Chính quyền phục vụ dân th́

Yêu dân, làm việc chỉ v́ dân thôi

Chứ đâu cắt đất dâng người

Để toàn dân phải thiệt tḥi, đớn đau ?!

Trưng Vương, Nguyễn Trăi nay đâu ?

Thù nhà, nợ nước xin mau báo đền!

Tuốt gươm, chỉ núi mà nguyền

Buôn dân, bán nước, bạo quyền, đập tan!!!

 

Ngô Minh Hằng