Vui buồn Nam Dương

 

 Người Thợ Vẽ

 

 

 Hạ Cảm

 

Buổi sáng soi gương chợt thấy già

Mộ phần thấp thoáng chẳng còn xa

Thâm tình bằng hữu cho ta giữ

Ân oán giang hồ ta cho qua ?. P.P

 

 Kỷ niệm Quân Trường

 SVSQ/HQ/K10 TTHLHQ/NT

 1960 - 1962

 

Đây không phải là một bức ảnh mà chỉ là một bức tranh được vẽ bởi một người không chuyên nghiệp.

Cảnh trước mắt vẽ còn không khéo, huống hồ cảnh đã nhạt nhòa trong dĩ vãng suốt một thời gian bằng nửa đời người.? Do đó nét vẽ sẽ không tránh khỏi vụng về và đôi khi cường điệu.

Nhưng với ước mong: ? Còn một chút gì để nhớ và còn một chút gì để thương?, xin gửi bức tranh này đến các bạn cùng khóa 10 SVSQ/HQ và gia đình nhân ngày kỷ niệm 35 năm ra khơi.

  Vài lời của Người Thợ Vẽ

Springfield, Virginia 06/1995

 

 

 

 

Thưa Các Anh, Các Chị.

 

Nhân dịp kỷ niệm 35 năm ra khơi của khóa mà tôi không về tham dự được, thật là đáng tiếc.? Để hưởng ứng lời kêu gọi của các anh trong Ban Tổ Chức, tôi xin gửi về Các Anh, Các Chị vài trang giấy này để đóng góp vào niềm vui chung của ngày họp khóa.

Cho đến ngày nay mỗi lần nghe lại bài ?Kỷ niệm? của Phạm Duy đến hai câu? ?Cho đi lại từ đầu.? Chưa đi vội về sau? là tôi lại thấy lòng mình nao nao, nhất là bây giờ tất cả chúng ta đã bước vào lứa tuổi mà các cụ thường gọi là ?tri thiên mệnh? thì lòng mong muốn đi lại từ đầu và chưa đi vội về sau lại càng tha thiết hơn nữa.

Nhưng đi lại từ đầu là từ đâu?? Thuở ấu thời chăng, hay lúc còn niên thiếu?? Trong buổi họp khóa hôm nay mà nói đến thời gian này thì hơi lạc lõng, vì quá xa xôi và vì lúc đó chúng ta chưa cùng có chung kỷ niệm.? Như vậy nếu lấy thời gian phục vụ dưới cờ làm mốc, cho đến ngày hôm nay thì đi lại từ đầu là đâu nếu không phải là hai năm đầu tiên ở quân trường.

Buồn vui quân trường thì đã được rất nhiều người nói đến, nhưng các đặc thù của từng khóa, từng người thì vẫn có những nét độc đáo riêng.? Gợi nhớ lại với các anh những kỷ niệm cũ đã là một niềm vui, nhưng tôi thấy trình bày cho các Chị biết một vài khía cạnh nếp sống của chúng ta mà lúc đó các Chị vẫn còn xa lạ, lại là một điều thích thú hơn.? Cho nên những trang giấy này tôi muốn được trân trọng gửi đến các Chị để các Chị biết được người bạn đường của mình và bằng hữu thuở ấy như thế nào, có dễ thương như ngày hôm nay không?

Tuy nhiên thời gian có hạn, trí nhớ cũng hao mòn, lại nữa đã từ lâu không cầm tới cây viết nên khi diễn tả nếu có chỗ nào bí hiểm, mơ hồ, mập mờ, hư ảo không hiểu được thì xin các Chị hỏi lại các Anh hoặc hỏi ngay Ông Nguyễn Hải, người đọc bài này, tôi cam đoan các Chị sẽ được giải thích tường tận, bởi vì kinh nghiệm cho biết, tôi viết thế nào Ông Nguyễn Hải cũng hiểu hết.

Thưa các Chị,

 Tôi cho rằng thời gian ở quân trường là thời gian đẹp nhất trong đời sống quân ngũ của chúng tôi, bởi vì lúc ấy cái hồn nhiên của thời niên thiếu hãy còn, chúng tôi chưa trực diện với trách nhiệm nặng nề như khi ra đơn vị và đầu óc cũng chưa bị đen tối bởi phải đối phó với những thủ đoạn, những tiểu xảo trong cuộc sống hàng ngày hoặc trong cuộc đời binh nghiệp.

Ở quân trường chúng tôi có buồn, có vui, có cười, có khóc, có chưởi nhau thậm chí có đánh nhau nữa, nhưng tất cả đều bộc phát để rồi tan như bọt biển, không hề có một hiềm khích nào kéo dài cùng năm tháng.? Hiểu được như thế các Chị mới thông cảm được lối sống đôi khi có vẻ bất bình thường của chúng tôi lúc ấy.

 

Hôm nay, tôi xin gửi đến các Chị vài sinh hoạt ở quân trường của khóa 10 chúng tôi gồm có:

         Biệt danh của một số bạn

        Hành động nghịch ngợm và quái ác của chúng tôi

      Vài kỷ niệm thật vui, thật trớ trêu và thật thơ mộng.

 

Bây giờ, xin mời các Chị cùng chúng tôi trở về TTHL/HQ/NhaTrang vào thời gian 1960- 1962.

 

 

 I - Làm Trai Sống Ở Trong Trời Đất

Phải Có Danh Gì Với Núi Sông?

Đa số anh em chúng tôi, ngoài cái tên cha mẹ đặt ra, thường thì toàn những tên đẹp rất đẹp nói lên niềm ao ước, kỳ vọng hoặc lời chúc lành mà các cụ muốn gởi gấm vào thằng con trai của mình, các cụ có ngờ đâu rằng, khi bước chân vào quân trường, con trai các cụ lại phải nhận thêm những cái tên kỳ quái, xấu xí, không giống ai cả.

Cách đặt tên này, tôi nghĩ đã xảy ra theo hai khuynh hướng: Một là do hình dáng, cử chỉ, lời ăn tiếng nói, hoặc một đặc điểm nào đó của cơ thể mà ? thành danh?.

Hai là do một dịp tình cờ, có một anh bạn không căn cứ vào đâu cả, ngứa mồm gọi một cái tên cực kỳ xấu xí, rồi từ đó mọi người gọi theo, ?thành danh? luôn!

 Tôi xin chứng minh cụ thể nhưng cũng xin nói trước nếu có đụng chạm đến đấng trượng phu của Chị nào mà không được vừa ý thì có quyền yêu cầu hủy bỏ vì cái tên này không có giấy khai sanh.

 Xin các Chị lắng nghe những cái tên mỹ miều dễ thương hết sức:

*? Bây giờ, nếu có dịp nào đó chúng tôi gặp nhau bỗng các Chị nghe một thằng hét lớn lên: ? Ê, Tư Đầu Rùa!?? .Xin các chị đừng ngạc nhiên vì thế nào? ông bạn thân của tôi cũng quay lại nhìn.

Tôi suy nghĩ hoài mà chưa tìm ra lý do nào bạn ta thành danh như vậy?? Có thể là do ngẩu nhiên như khuynh hướng thứ hai tôi vừa kể chăng?? Nhưng theo tôi nhớ lại hình dáng của chàng lúc đó, chàng hớt tóc ngắn ba phân, nhưng chòm tóc trước trán bao giờ cũng dựng đứng lên hoặc chòm ra phía trước, vì tóc chàng vốn là tóc rể tre nên càng nhìn càng thấy giống cái đầu con rùa ló ra khỏi cái...mu rùa!? không biết có phải vậy không?

*? Trong khóa còn một cái đầu nữa cũng tệ hại như đầu Rùa, có khi còn tệ hơn:? Đó là Đầu Bò, hay nói rõ hơn là ?L. Đầu Bò? Tức là tôi đây!

Biết bao lần tôi tự hỏi, tại sao mình lại Đầu Bò nhỉ, mà không là Đầu Trâu, Đầu Ngựa.? Hay tại mình ngu như bò.? Cũng không đúng lắm.? Ngu vừa vừa thôi, chứ đâu có ngu như bò .(Mà chắc gì bò đã ngu, chỉ tội trông nó hiền lành thôi .) Vậy thì tại sao?? Nhưng các bạn đã đặt cho thì cứ nhận lấy.? Bò thì Bò.? Sợ gì?

*? Trong Đại Đội SVSQ chúng tôi có Ông Trung đội Trưởng Trung Đội 2 tên L. V. R? Nhưng chúng tôi không khi nào gọi Ông R., Anh R. hay thằng R. mà phải là R. Còi cơ!? Ông nhỏ thó nhưng mà Ông rất khó!? Anh em trong Trung Đội 2 rầu Ông lắm.? Ông thổi còi tập họp lia chia.? Quân phong , quân kỷ từ đầu đến chân.? Dường như thế mà Ông mang tên là R. Còi.? Nhưng cũng có một giai thoại khác, đó là vì Ông không được cao lớn lắm, nên có bạn nào đó phát ngôn: ? Tên R. nầy muốn lớn hơn chút nữa, chắc phải lấy còi thọc vào lỗ...rốn hắn thổi mấy hơi mới được!?? Ông này còn có tiếng là gương mẫu và đạo đức nhất khóa.? Riêng tôi vì khá gần Ông nên còn biết thêm là Ông chung thủy rất mực.? Mấy thằng bê bối thường dụ dỗ Ông đi... ?khai quang, điểm nhãn? nhưng Ông nhất quyết cự tuyệt.? Mỗi lần đi chơi chung, Ông luôn luôn đề cao cảnh giác tối đa để không bị sa vào bẩy của tụi quỉ sa tăng.? Ông để dành.? Do đó hôm nay, tôi đành bật mí một bí mật của Ông để làm gương cho con cháu.? Nhân danh một phụ rễ của Ông cách đây 30 năm, tôi có đủ thẩm quyền để tuyên bố rằng cho đến ngày lên xe hoa, Ông vẫn còn ?gin?.? ( Ở đây xin mở dấu ngoặc Đại Đội SVSQ Của chúng tôi có Đại Đội Trưởng là N. N. K rồi sau đó là L.B.T, Trung Đội Trưởng Trung Đội 1 là P.Đ.S., Trung Đội Trưởng Trung Đội 2 như đã kể là L.V.R, Trung Đội Trưởng Trung Đội 3 là V.Đ.A, Trung Đội Trưởng Trung Đội 4 là thằng quái đản nào đó tôi quên mất rồi vì tôi nằm trong Trung Đội này, xin đóng dấu ngoặc) Thật ra hắn tên là V.Q.C .Tại ghét ,không thèm nói đến vậy thôi.

*? Chúng tôi có Cao Bồi Sông Hương để đấu lại với Cao Bồi Sài gòn.

Cao Bồi Sông Hương thì chắc chắn phải là người Huế rồi.? Tôi tin chắc chàng có mặt ở đây, ngày hôm nay.? Vậy xin các Chị nhìn xem khuôn mặt Huế nào của khóa 10 cô hồn nhất ? chính hắn đó.? Nếu tìm không ra, xin hỏi Ông V.H.D.

Tôi có một kỷ niệm đặc biệt với Ông Cao Bồi này, xin kể ra đây để thấy rõ cá tính của Ông hơn:

Ra trường xong chúng tôi được gởi đi thực tập ở Đệ Thất Hạm đội.? Mỗi toán 4 người.? Bè lủ 4 tên của chúng tôi gồm có:? L.V.T, V.H.D, N.M.T và tôi.? Chúng tôi đi trên chiếc USS CACAPON (AO 52).? Đó là một chiếc tàu dầu, chuyên môn đi thụt dầu cho các chiến hạm ở ngoài khơi.? Chiếc tàu này có một hiệu kỳ rất ngộ nghỉnh và dễ thương.? Lá cờ có thêu hình một con gà trống rượt một con gà mái đang chạy toát mồ hôi hột.? Phía dưới có hàng chữ: ?Find ?Em ? Fuel ?Em ? Forget ?Em?.? Khi tàu ghé hải cảng Peppu của Nhật bản, chúng tôi rũ nhau đi bờ vì đây là một thành phố du lịch nên phong cảnh rất đẹp.? Mua máy ảnh và hai cuộn phim, 4 tân Thiếu Úy xài sang, mướn taxi đi du ngoạn.? Chúng tôi không mặc quân phục mà vận veston đàng hoàng.? Chụp ảnh lia lịa và tưởng tượng về Việt Nam kỳ nầy các em xem ảnh sẽ lé hết.? Tới chiều trên đường về N.M.T đề nghị ghé rửa ảnh rồi đi ăn cơm sau đó lấy ảnh và về tàu là vừa.? Tôi móc túi định lấy hai cuộn phim ra.? Từ túi trên, túi dưới, túi quần, túi áo kể cả thò tay vào quần mò cũng không thấy đâu.? Tôi tức quá, cổi phăng áo veste, lộn ngược túi thì hởi ôi, một lỗ thủng to tổ bố ở đáy túi.? Tôi la lớn lên: ? Tiên sư tụi Nhật, nó bán cho tao cái áo thủng túi!?

L.V.T như thường lệ, lầm lì không nói tiếng nào.

N.M.T chí chóe rồi thôi.

Còn Ông Cao Bồi này bắt đầu nổi máu.? Mà mỗi lần hắn nổi máu, thì y như rằng cặp mắt trợn ngược, răng nghiến chặt, cái hàm dưới đưa ra phía trước, gân quai hàm giựt giựt trông thấy phát khiếp.? Tôi biết lỗi nên làm thinh.? Cự nự tên này dám đánh ẩu lắm, dù là bạn rất thân!

*? Một khuôn mặt khác có cô hồn cũng rùng rợn không kém, nhất là vào lúc đó để được mang danh là Cao Bồi Sài gòn, hôm nay cũng hiện diện nơi này nhưng vì bị Martel và Whisky nó hành nên trông người bèo nhèo hơn xưa.? Xin các Chị tìm cái anh chàng nào có con nhỏ nhất khóa mà nhìn thì biết ngay.

*? Chúng tôi còn có K. Gồng để phân biệt với K.Ruby ( Chuyên hút thuốc lá hiệu Ruby Queen lúc bấy giờ).? Ông Gồng này thì ghê lắm!? Tướng đi lúc nào cũng khệnh khạng, ngực ưởn, tay khuỳnh, y như? Cao Bồi Texas.? Mặt mũi hầm hầm như sắp đánh lộn tới nơi.? Coi vậy mà Ông rất nghệ sĩ.? Ông hát bài Ngọc Lan rất tới nhưng lúc Ông hát thì cái Gồng của Ông cũng đạt tới cao điểm.? Buồn thay năm rồi, tôi sang Cali gặp Ông thì nay Ông hết xíu quách rồi, vẫn Gồng nhưng không còn đẹp như xưa nữa.

* ?Chúng tôi có hai bạn mang tên Mỹ hẳn hòi.? Có điều một là Mỹ thật còn một là Mỹ dỏm.? Tên Mỹ thật là Ngài Randolph Scott, còn tên Mỹ dỏm là Sadiman.

Ngài Randolph Scott , có xuất xứ ly kỳ như sau:? Số là hồi còn chưa vào lính, không biết vì lý do gì Ngài mất hai cái răng cửa nên Ngài trồng răng giả.? Kỷ thuật trồng răng lúc đó chưa cao siêu nên dù Ngài trồng răng xương nhưng cũng phải viền vàng chung quanh.? Khi vào quân trường thì chúng tôi đã thấy Ngài cười le lói lắm rồi.? ( Nay tôi được biết Ngài đã trồng lại bộ răng mới, với kỷ thuật tân kỳ bây giờ, nên rất trắng, rất đẹp không còn le lói nữa).? Bạn C.V. T, người thân cận, gần gủi với nhân vật này, có thể xác nhận những điều trên và có thể rõ lý do bị gãy răng.? Lẽ ra phải gọi là ?T.răng vàng? nhưng không biết có phải vì Ngài thường không có cảm tình với cái bàn chải đánh răng nên màu vàng trở thành màu đồng và được gọi là ?T. răng đồng?.? Rồi từ RĂNG ĐỒNG đã trở thành RANDOLPH một cách nhẹ nhàng êm ái và thêm một chữ SCOTT nữa là trở thành tên Mỹ ngay.

Ngài Randolph Scott nầy còn có một giai thoại cũng ly kỳ không kém chỉ vì Ngài phán có một câu mà câu ấy đã trở thành danh ngôn đi vào lịch sử khóa 10 cho đến ngày nay.

Nguyên do là vì Ngài rất rành rẽ về nhạc lý nên anh em tôn Ngài lên làm Nhạc Trưởng và Ca Trưởng của Ban Đại Hợp Ca chúng tôi trong những chương trình văn nghệ.? Ngài còn có biệt tài là nói tiếng Đức rất giỏi và Ngài nói đều đều.? Hôm đó Ngài tập anh em hát hợp ca ba bè bài Viễn du của Phạm Duy.? Ngài đứng trên bục, đưa hai bàn tay mười ngón đàng hoàng để đánh nhịp cho anh em hát.? Nhưng không biết Ngài múa tay sai hay chúng tôi hát dở, mà ngay câu đầu ? Ra khơi biết mặt trùng dương...? thì tàu bè lộn tùng phèo, nhịp nhiếc đi chơi hết, chả ra làm sao cả.? Ngài tức quá bèn quát ? Ngưng, Đ.M. làm lại.?

Quả thật là lời vàng ngọc của ông Nhạc Trưởng độc nhất vô nhị trên thế gian nầy.

-? Còn Ngài Sadiman thì phải giải thích làm sao bây giờ?? Chẳng là Ngài nầy có cặp giò hơi dài mà lại hơi cong, nên khi Ngài đi, hai cái chân thường xuyên phản đối nhau thành ra nhìn Ngài, ta có cảm tưởng Ngài có cái gì lấn cấn ở giữa.? Do đó có đứa đồn bậy là Ngài bị... sa đạn nên từ đó mọi người bèn lịch sự gọi Ngài là SADIMAN cũng giống như Gentleman vậy!

-? Thưa các Chị, còn nhiều và rất nhiều nữa.? Toàn là những cái tên trời ơi đất hởi như Chuột, Nghiện, Le, Lõi, Dúi, Con đĩ Lèo, Cóng Lỉn v..v.. rồi tên Pháp, tên Nhật, đặc biệt khóa chúng tôi có hân hạnh được một Ông Thủ Tướng Trung Cộng học chung nữa.? Thế mới hách.

-? Thời gian có hạn, tôi không thể nêu hết ra đây, tôi đề nghị các Chị nếu thấy đấng Trượng Phu của mình chưa được nêu tên thì xin về nhà hỏi các anh ấy.? Nếu anh nào không dám khai ra, anh đó yếu!

II -?? Nhất Quỷ, Nhì Ma, Thứ Ba...? P.Đ.S!

Thưa các Chị, bây giờ tôi sang phần: Những hành động nghịch ngợm và quái ác của chúng tôi đối xử lẫn nhau và đối xử với khóa đàn em.

*? Nạn nhân đầu tiên không ai khác hơn là Anh Đại Đội Trưởng của chúng tôi.? Tưởng cũng nên nói rõ cái bối cảnh lúc bấy giờ thì mới thấy các hành động nghịch ngợm này khó tha thứ được.

Trong khóa tôi, có một vài anh đã lập gia đình trước khi nhập khóa, trong đó có anh Đại Đội Trưởng của chúng tôi.? Lúc đó anh đã đem chị và cháu gái về ở tại Chụt cách quân trường khoảng một cây số.? Thường cuối tuần, những kẻ độc thân như chúng tôi được đi bờ và phải về trại trước nửa đêm.? Riêng biệt lệ cho những người có gia đình thì được ngủ đêm tại nhà.? Dạo đó tôi còn nhớ quân trường cắm trại 100% cả tháng trời.? Đến tuần lễ xả trại, ai nấy đều nôn nao sửa soạn, không nói ra chắc ai cũng hiểu nôn nóng nhất là các anh có chị ở gần để mà về.? Còn trai trẻ, nội lực tràn trề mà ngủ trại cả tháng trời, nghĩ cũng buồn nên anh Đại Đội Trưởng của chúng tôi chắc trong bụng thầm mong được về nhà một đêm... cho nó vui!

Vậy mà chúng tôi đã hạ độc thủ bằng cách lôi tuột anh vào phòng tắm, đè ra lấy mực xanh, mực đỏ sơn phét tùm lum rồi mới cho về nhà. ?Trò này nếu tôi nhớ không lầm là do Tư Tưởng Gia P.Đ.S nghĩ ra và chính Ngài đã tìm ra loại mực khó tẩy khó xóa nhất.? Nhà tư tưởng này còn nghĩ ra nhiều trò độc đáo nữa trong thời gian huấn nhục khóa đàn em mà tôi sẽ kể sau.

*? Nạn nhân kế tiếp của một trò đùa quái ác khác là hai anh T.T.H và N.Đ.B.

Không hiểu thủa ấu thời, các anh này ăn ở ra sao mà khi vào quân trường, bị cạo trọc thì mới thấy cái đầu là cả một bầu trời đầy sao! ?Sẹo ơi là sẹo.? Anh N.Đ.B thì tính hơi nghiêm, dễ nổi cáu, nên ít bị đùa.? Chỉ tội cho anh T.T.H, con người xuề xòa dễ dãi, nên buồn buồn cứ bị đè đầu ra đếm... sao.? Có khi còn cá nhau đếm sao ăn tiền nữa.? Vậy mà anh bạn dễ tính này chưa hề giận hờn hay nổi cáu.? Bực lắm thì chưởi toáng lên rồi cũng cười xòa.

*?? Nói chuyện quân trường mà quên đi thời gian huấn nhục là một sự thiếu sót lớn lao.? Đó là một truyền thống được tiếp nối từ khóa này sang khóa khác.? Chúng tôi đã được huấn nhục bởi khóa đàn anh và để rồi một năm sau huấn nhục lại cho khóa đàn em.? Đây là ?chuyện riêng? giữa hai khóa, Bộ Chỉ huy quân trường và Ban Giảng huấn không can thiệp, chỉ đứng ngoài và giám sát ngầm mà thôi.? Huấn nhục mang một mục đích xây dựng và hữu ích cho tân khóa sinh mà tôi không thể trình bày chi tiết ở đây, dù rằng về hình thức có khi khắc khe và bất công, đôi khi vô lý nữa, tuy nhiên cũng phải chỉ tới một giới hạn có thể chấp nhận được cho thể xác và tinh thần của nạn nhân.

Tôi không biết các khóa khác ra sao, riêng khóa 10 chúng tôi có một sáng kiến khá độc đáo dành cho khóa đàn em ở tuần lễ cuối cùng sau hai tháng huấn nhục.? Đó là một kỳ thi sát hạch được tổ chức và thí sinh hay nạn nhân phải qua được kỳ thi này mới được đi bờ lần đầu tiên kể từ ngày nhập khóa.? Kỳ thi này không có Ban Giám khảo, hay nói cho đúng tất cả chúng tôi ai muốn làm Giám khảo cũng được vì một cái bàn và cái ghế đặt giữa sân trước phòng ngủ, ai muốn làm Giám khảo thì đến ngồi xuống ghế mà làm và thí sinh được gọi đến để làm những việc hoặc trả lời những câu hỏi có lẽ không có trong bất cứ chương trình huấn luyện nào.? Ngày nay, hầu như phần đông cả Giám khảo lẫn thí sinh không còn nhớ được những gì đã xảy ra.? Riêng tôi, một vài hình ảnh còn sót lại trong trí nhớ hao mòn này, vậy xin ghi lại sau đây:

Giám khảo P.Đ.S ( lại cũng Ông này) chỉ mặc độc nhất một cái quần lót bằng vải thô màu xanh đậm (một ?món? trong thành phần quân trang của SVSQ), lúc đó các bắp thịt còn nổi lên cuồn cuộn, gọi khóa đàn em, quân phục chỉnh tề, tập họp 4 hàng ngang, đứng trong thế NGHIÊM trước sân phòng ngủ và tuyên bố bắt đầu xóa sạch tội lỗi cho đàn em trước khi được phép đi bờ.? Xong rồi Người chạy lên lầu 2 leo ra lan can nơi đó Người đã để sẳn mấy xô nước xà phòng và cứ thế Người xối xuống hàng quân đang đứng nghiêm không ai dám cử động dù từ đầu đến chân đều ướt đẩm nước xà phòng.? Chưa hết, Giám khảo còn lấy xà phòng xoa khắp ngực và bụng cho nổi bọt xong đi đến từng người và cùng nhau... ?ôm hôn thắm thiết?.? Ông Giám khảo nầy thuộc loại ?khẩu xà tâm Phật? chơi thì ác mà tấm lòng rất hào hiệp vì sau đó ông tuyên bố thất cả đã sạch tội lỗi và cuối tuần được đi bờ thoải mái.

Một Ông Giám khảo khác kéo ghế ngồi xuống, rất trịnh trọng gọi một thí sinh đến để hỏi một câu thật vô duyên:

?-Anh cho biết , cánh đàn ông con trai chúng ta, có khi nào vừa gật đầu vừa lắc đầu cùng một lúc không??

Thí sinh đứng nghiêm, há hốc mồm, tròn xoe đôi mắt, ngẩn tò te trước câu hỏi bí hiểm này, không biết trả lời làm sao!? Ông Giám khảo bèn nghiêm nghị và chậm rãi phán ?Câu hỏi dễ thế mà anh trả lời không được, vậy anh không pass được cái test này, có nghĩa là anh chưa đủ tiêu chuẩn để được xuất trại, nhưng vì thấy anh có cố gắng, nên Ban Giám khảo quyết định cho phép anh đi bờ cuối tuần này, nhưng đi đâu thì đi không được đến phố Độc Lập.?

Trời đất, ở Nha Trang có mỗi phố Độc Lập là nơi đô hội, dập dìu tài tử giai nhân mỗi cuối tuần mà không cho người ta đến thì không lẽ diện bộ tiểu lễ trắng toát ra ngồi ngoài bãi biển đếm sao trên trời?

Thưa các Chị, ở đời có luật bù trừ, ở quân trường chúng tôi cũng thế!? Đàn anh có quyền ? hành hạ? đàn em trong hai tháng huấn nhục thì bù lại ngày đi bờ đầu tiên, đàn em có quyền ?hành hạ? lại đàn anh của mình, cho nên ngày đó đàn anh phải chuẩn bị một ngân sách dồi dào để đài thọ mọi chi phí cho ?con nai vàng ngơ ngác? của mình.? Ngoài ra sau đó trong suốt thời gian học tập đàn anh có bổn phận giúp đở chỉ dẫn tận tình cho đàn em nếu được yêu cầu.

Trên lý thuyết là thế nhưng trong thực tế ngày đi bờ đầu tiên, không có đàn em nào muốn nhìn thấy cái bản mặt hắc ám của đàn anh, hơn nữa cục giận còn nằm trong ngực chưa tan, lại còn bao nhiêu việc khác phải làm, có thì giờ đâu mà... trả thù.

Trải qua thời gian huấn nhục ở quân trường chắc ai cũng còn nhớ là mình đã từng uất ức, bất bình trước những việc bất công vô lý mà mình đã phải chịu đựng.? Nhưng 10, 20 năm sau, những sự việc xẩy ra ngoài đời gấp nghìn lần hơn mà mình đã bình tỉnh vượt qua.? Đó có phải phần nào cũng do ảnh hưởng tốt của thời gian huấn nhục ở quân trường?

                        III - Nền Thể Dục... Thiếu Thẩm Mỹ

                        A. Tuyệt chiêu

Thưa các Chị,

Đọc tiếp những trang nầy, tôi có một yêu cầu nhỏ là xin các Chị hãy để trí tưởng tượng lùi lại quá khứ 35 năm về trước mà hình dung ra những chàng thanh niên, mới ngoài 20 mươi, hoặc chưa tới hai mươi tuổi.? Nếu bắt gặp những nhân vật nào... giống với đấng trượng phu của mình thì cũng xin các Chị đừng nghĩ đến ông già râu tóc bạc phơ hoặc ông nội, ông ngoại lũ cháu của các Chị hiện nay.? Bởi những việc xảy ra mà mang hình ảnh của những bậc bô lão bây giờ thì thật là khó coi.? Vài lời rào trước đón sau để kể ra đây vài mẫu chuyện trong nền thể dục thiếu thẩm mỹ của chúng tôi.

Trong một năm học, chúng tôi phải qua hai lần thi thể dục thể thao toàn diện gồm đủ bộ môn như bơi lội 100m, nhảy xa, nhảy cao, leo dây, ném tạ, chạy tốc lực 100m và cuối cùng là chạy dai sức 1500m.? Sau đây là một vài thành tích đáng kể:

        Bơi 100m nhanh nhất: P.T.N

      Không biết bơi: N.H

          Nhảy xa nhất: L.B.T

         Nhảy gần nhất N.Q.T

          Ném tạ xa nhất: T.T.Đ

      Ném tạ gần nhất P.T.L

- Không thèm chạy N.V.T ( Thật ra là chạy được 1, 2 vòng sân rồi Người không thèm chạy nữa, cứ tà tà đi bộ, mặc cho thầy Cúc la hét).

Trong những kỳ thi nầy, tôi còn nhớ một lời khuyên độc đáo mà đến nay tôi vẫn chưa biết đúng hay sai.? Số là trong khóa 10, về thể lực không ai qua được T.T.Đ, Trần Võ sư Nhu Đạo, Thái cực Đạo, Hiệp Khí Đạo cùng mình.? Trong khóa không ai nói ra, nhưng tất cả đều ớn cái anh chàng mặt sắt đen sì này.? Mặc dù Trần Võ sư lúc nào cũng đứng đắn ôn hòa với mọi người và hầu như mỗi lần có chuyện gay cấn xảy ra trong anh em thì Trần Võ sư đều được mời đến để giảng hòa hoặc sẳn sàng can thiệp nếu còn... ngoan cố.

Tôi còn nhớ trước khi ra tranh tài các bộ môn chạy hoặc nhảy.? Trần Võ sư đều bảo: ? Tụi bây đứa nào có mắc... thì rán nín, đừng có đi kẻo mất sức?.? Tôi bán tín bán nghi nhưng nhớ lại mỗi lần bị Tào Tháo đuổi thì quả là có mất sức thật.? Do đó bèn tin nhưng cũng còn thắc mắc là thường khi chạy hoặc nhảy, phải vận dụng toàn lực để lấy trớn ở bước đầu, rủi lúc đó cái ?van? nó tự động mở ra thì sao?? Nhưng Thầy đã bảo thì phải nghe không dám cải.? Thi hành trước, sự việc có xảy ra thì khiếu nại sau.

Đến bây giờ tôi cũng không biết lời khuyên đó đúng hay không?? Có thể đó là đề tài thảo luận nếu Trần Võ sư có mặt ở đây hôm nay.? Nhưng nghĩ lại tôi nghiệm ra rằng Thầy không tiện nói rõ, nhưng để dành khi ra đấu với địch thủ, khi thấy thầy sắp thua, ta bèn xử dụng thì bảo đảm không địch thủ nào dám sáp lại gần như cú ? Hồi Mã Thương? vậy.

B. Đội Bóng... Gánh.

Viết về nền thể dục, thể thao của khóa mà không ghé qua thăm Đội Túc Cầu thì thật uổng.? Nhưng trước khi viết phải xin phép ký giả thể thao thứ thiệt L.T.D mới được. Theo trí nhớ, tôi tạm sắp đội hình như sau:

-Hàng Tiền Đạo:? Là nơi tung hoành của P.N.X, V.H.D, Đ.T.K, V.Q.C và L.T.Đ.

- Trung Ứng: Không ai khác hơn Vua chạy đường trường C.V.

- Hậu Vệ:? T.T.Đ, T.T.H,( không phải T.T.H sẹo đầu) chuyên lấy thịt đè người, coi thường kỷ thuật đá bóng.

- Thủ môn: P.Đ.S, sẳn sàng bỏ bóng để đánh, đá, đạp nếu bị áp lực mạnh.

( Các cầu thủ nầy hồi đó thì đá bóng nhưng bây giờ không biết còn đá đèn nỗi không?)?

- Săn sóc viên kiêm cứu thương kiêm giải khát: N.T.C thường được gọi là Già C .? Mặc dù lúc đó chúng tôi trên dưới hai mươi thì anh cũng chỉ trên dưới ba mươi mà thôi. Đây là chuyên viên ẩm thực của khóa gần suốt hai năm học, mà chúng tôi thường đùa ?Thực đơn của Già C .? gồm có: Kiến rang muối, Ruồi rút xương, Muổi áp chảo, Dòi lăn bột và Cánh ruồi chiên bơ.

- Ngoài ra còn hai vai trò rất quan trọng của đội bóng do đám chim sẻ chúng tôi đảm trách.? Đám se sẻ này không thèm chơi với bọn diều, quạ, kên kên trong sân vì không thích trò chen lấn, nên thường thủ vai:

- Trọng tài biên: Nói nôm na là chuyên cầm cờ hoặc cầm áo chạy dọc theo sân, lâu lâu phất vài cái để chỉ điểm cho Trọng Tài biết anh nào chơi xấu, đá giò lái, bắt gà trộm để Trọng Tài phạt cho bỏ ghét.? Vai trò này không mệt xác như cầu thủ trong sân nhưng rất mõi miệng vì tha hồ la hét, phê bình, chưởi thề, văng tục thoải mái.

- Đám nầy gồm có: L.V.R, N.M.T, N.Q.T, H.H. C...Một trường hợp ngoại lệ là chim sẻ V.Q.C tục gọi là Cóng Lĩn như tôi đã liệt kê ở hàng tiền đạo.? Cầu thủ nầy thì lúc nào cũng có mặt trong sân, tranh bóng rất hăng nhưng hầu như không có dịp nào dùng đầu để hứng bóng và hầu như thường được phe ta cũng như phe địch nhường bóng vì không ai nở đụng chạm.

- Hậu môn: ( Từ ngữ này do tôi đặt ra chứ không có trong luật bóng tròn của FIFA).? Đó là người đứng phía sau cả Thủ Môn lẫn khung thành của phe ta, trong tư thế sẳn sàng chạy... lượm bóng.? Vị trí đứng và nhiệm vụ như thế không gọi là Hậu Môn thì gọi là gì bây giờ, hở Trời?

-          -          Vai trò này trong các trận đấu quan trọng, chính tôi, người viết bài nầy được mời đảm trách, còn các trận tầm thường như tập dượt hay giao hữu thì tôi không nhận đâu.? Tôi nhớ trong suốt hai năm, đội bóng khóa 10 chưa hề lảnh được một cái cúp nào,? nhưng gánh, gánh, gánh, gánh bóng về... thì hơi nhiều.

 C- Kế hoạch tối mật

 Viết đến đây tôi chợt nhớ đến một nhân vật khá lạ lùng và độc đáo của khóa .Vậy xin phép cho tôi được đề cập đến nhân vật nầy , vượt ra ngoài kỹ niệm quân trường với một sự kiện xảy ra vài năm gần đây.

 Tôi lấy danh dự của một người viết chuyện không chuyên nghiệp nhưng chân chính mà xác nhận rằng ,trong suốt 2 năm ở quân trường ,khóa chúng tôi có một nhân vật chưa hề đặt chân vào sân vận động cũng như chưa từng than gia bộ môn thể thao nào( lẽ tất nhiên không kể các kỳ thi thể dục bắt buộc của khóa học) . Đó là nhà toán học N.V.T .Từ quan niệm sống đến lề lối sinh hoạt nhà toán học nầy có vẽ không ăn nhịp với phần đông anh em trong khóa. Hình ảnh chúng tôi thường thấy mỗi buổi chiều sau giờ ăn là một dáng người ,lưng hơi khòm,miệng luôn luôn ngậm một cây tăm xỉa răng , đầu cúi xuống, gật gù , vừa đi chậm chậm vừa lầm bầm như đang tìm cách giải một phương trình toán học cao cấp nào đó.

 Người có duyên nhưng không có nợ với H.Q .Vì sau khi ra trường hơn 2 năm thì? Người rũ áo từ quan,tìm một cuộc sống khác thích hợp với cá tính người hơn.

 Sau 1975, cũng như những người còn ở lại VN,Người cũng muốn ra đi,nhưng không phải bằng những phương cách thông thường như ta đã biết? mà bằng một phương cách độc đáo chưa từng có ai nghĩ đến.. Có thể nói đây là một trường hợp độc nhất vô nhị đã xãy ra cách đây mới vài năm thôi. Tôi xin nhấn mạnh là người không đi chui, không trốn, không vượt biên mà Người đã hành động có tính toán theo một kế hoạch tối mật đã được hai bên thỏa thuận? mà Người đã khám phá ra sau nhiều năm nghiên cứu và bằng những suy luận toán học chính xác. . Người quả quyết kế hoạch tối mật nầy chỉ dành cho những ngưởi có bộ óc suy luân bén nhạy nhận ra mà đi chứ không nhằm vào những đối tượng tầm thường. Do đó một đêm kia, Người bèn dẫn các con,từ Thủ Thiêm dùng xuồng vượt sông Sài Gòn đột nhập một thương thuyền ngoại quốc đang đậu ở bến Bạch Đằng mà Người tin chắc rằng được bố trí theo kế hoạch để rước cha con Người .

 Nhưng chỉ tiếc là viên Thuyền trưởng thương thuyền nầy chưa biết gì về kế hoạch tối mật đó nên người được mời về cơ quan Công An để thẩm vấn. Ở đây Người vẫn kiên định lập trường , giữ vững? niềm tin. Người đã hiên ngang bảo cho Công An thẩm vấn biết :? Đây là kế hoạch tối mật, các anh không có tư cách và thậm quyền biết đến .,yêu cầu cho tôi gặp ThủTrưởng cao cấp của các Anh như Thủ Tướng? chẳng hạn , tôi sẽ tiếc lộ cho mà biết??

 Sau 3 ngày điều tra ,bọn chúng thả Người ra . Trên đây tôi viết lại theo đúng những gì? Người đã kể trên giấy trắng mực đen trong một bức thư mà một số bạn đã được đọc.

 Tôi nghĩ bọn chúng đã thả Người ra sau ba ngày hỏi cung? cũng là một điều dễ hiểu : Một là chúng đánh giá Người quá thấp,cho là người không được bình thường nên không đáng quan tâm. Hai là chúng nghĩ biết đâu kế hoạch tối mật nào đó có thật mà chúng không đủ tư cách biết đến ,làm khó dễ cái ông nầy có ngày mang họa vào thân. Biết đâu đấy, trong thế giới CS ,chuyện gì lại không có thể xãy ra ?.

 Thuật lại chuyên nầy tôi không hề có ý diểu cợt hoặc chê cười người bạn đáng thương của chúng ta.Chỉ vì hoàn cảnh khó khăn,tin tức thiếu thốn nên bài toán của Người đưa đến đáp số sai . Chứ thử hỏi nếu suy luận của Người đúng thì có phải cả VN chi có mìng Người khám phá ra. ?

 Tôi thật tình nể Người vì Người có một niềm tin sắt đá và đã dám hành động táo bạo theo niềm tin của mình.Đó là mẩu người hoặc là thua, hoặc là làm nên chuyện lớn.Hơn nữa lịch sử thế giới đã từng chứng minh một bộ óc thường bị chế diểu là mát dây chạm điện và một bộ óc thiên tài chỉ cách nhau một bước rất ngắn.

 Người bạn đáng mến? của chúng ta? giờ đây số phận vẫn còn hẩm hiu,tôi nghĩ? nếu chúng ta có khả năng cũng nên tiếp tục? thăm hỏi và giúp đở Người.

Thưa các Chị , tôi mãi mê viết về nhân vật khá đặc biệt nầy mà đã lạc đề quá xa .Vậy bây giờ xin quay lại chuyện quân trường với một trận ác đấu đã từng xãy ra. Tại sao? Lúc nào? Ở đâu? Ra sao?? Xin đọc tiếp hồi sau sẽ rõ .

D-           Trận A Đấu Cạnh Nhà Kho Sau Phòng Ngủ.

Trong các cuộc thi thể dục ,buổi chiều bao giờ cũng được kết thúc bằng môn chạy 1500 m .

Rán lết về tới đích thì anh nào cũng mồm chữ O chân chữ Bát,tay bắt chuồn chuồn .Toàn thân rũ riệt,rã rời trông thật thảm thương . Vậy mà không hiệu vì lý do gì hai đại hiệp T.T.H và L.P.T lại thách đấu.Thời gian : Sau giờ tập họp buổi tối . Địa điểm : Cạnh nhà kho sau phòng ngủ. Nhân chứng : Phổ biến hạn chế .

 Đêm hôm đó hai đại hiệp? từ phòng ngủ như hai cái bóng,âm thầm trực chỉ điểm hẹn.Theo sau là vài tên cổ động viên. Cà hai đều quyết chí phen nầy làm rạng danh môn phái.. Địa điểm khá kín đáo ,ánh đèn đường yếu ớt hắt vào, càng tăng thêm vẽ bí mật .Tuy nhiên ,dù được giữ kín ,trận ác đấu cũng bị tiết lộ và Trần Võ Sư được mời đến để can thiệp.

 Khi Trần Võ Sư đến nơi ,không nhìn thấy ? Máu nhuộm bãi Thượng Hải ? đâu cả mà chì thấy hai đại hiệp đang khật khừ ,lắt lư phủi bụi cho nhau,lâu lâu khều nhau một cái vì như tôi đã viết , sau khi chạy 1500 m thì con ruồi đậu trên mặt cũng không buồn đuổi nói chi đến đánh với đấm . Trước cảnh tượng như thế , Trần Vỏ Sư cảm thấy nền võ thuật chân chính đã bị hai hiệp sĩ nầy sỉ nhục một cách quá đáng nên làm thinh bỏ về phòng ngủ,chẳng buồn can thiệp.

Nghe nói sau đó trận đấu cũng từ từ tàn lụi dần và chấm dứt bất phân thắng bại,giống như sau nầy có một chính khách lỗi lạc nào đó tiên? đoán về sự kết thúc của cuộc chiến VN ?!!

 

 IV - NHỮNG HÌNH BÓNG CỦ

A-  A-  Trùm mền giữa trưa hè

 Thưa các Chị , Sau đây là một câu chuyện được viết bởi một người được tiếng là đạo đức nhất nhì trong khóa. Lời lẽ rất chất phác,thật thà.Tưởng tượng là quyền của người đọc . Giàu tưởng tượng lại là do thiên phú .Người viết không có trách nhiệm gì trong đó hết.

 Chuyện xãy ra vào mùa hè năm học thứ hai.Phòng ngủ chúng tôi nằm trên lầu.Tầng trệt dành cho khóa đàn em. Chằc các chị còn nhớ , mùa hè ở miền Trung ?Nha Trang cũng thế- rất oi bức khó chịu. Cái nóng nung người ai đã trải qua đều không thể quên.Do đó ngày chúa nhựt, nếu không đi bờ,vào các buổi trưa hè, chúng tôi rất tiết kiệm quần áo,thường chỉ mặc một cái quần lót hoặc cũng không cần đến nữa . Cho nó mát. Nhất là ở tầng lầu kín đáo , chúng tôi càng tự do hơn.

 Trước khi câu chuyện nầy xãy ra một hôm ,có chàng trẻ tuổi ( có thể là trẻ nhất khóa ) ngồi ngoài hành lang đang ?nghiên cứu. Chàng thì trẻ tuổi mà chân tay lông lá hơi bề bộn .Chúng tôi, kẻ ngồi người nằm ,? nghe chàng lẩm bẩm :? Không hiểu mần răng mà ngứa chi lạ? .Một lúc sau nghe chàng hét lớn :?Đúng rồi tụi bây ơi! Tao bắt được một con!? Anh em xúm nhau hỏi thì chàng thú thật là chúa nhựt tuần trước chàng có đi hành hiệp nơi nào đó,và chắc là trúng phải độc chưởng rồi . Có một anh dọa :?Chết mày rồi ! Phải cạo, cạo thật nhẳn,rồi phơi ba nắng .Nếu không nó sanh sôi nẩy nở thành đàn? thành đống , rồi chơi cái trò du kích đào hầm ,đào hố trú ẩn thì mầy chỉ có nườc chết ! ? Chàng tre tuổi nghe nói có vẽ mất tinh thần thì một thầy lang khác đến gần bảo :? Nào, để yên tao xem !? Thầy ngó qua rồi phán :? Tình hình có vẽ nghiêm trọng đấy! Nhưng không sao ,tao có thuốc tiên ,thần dược! Khỏi phải cạo !Bây giờ mẩy tìm bột DDT rắc vào,xoa thật đều. Nhớ bảo vệ yếu điểm .Phỏng bỏ bu đấy! Xong rồi mặc quần thật sát,cứ thế ngủ một đêm, sáng dậy tắm một phát,tao bảo đảm bè lủ chúng nó chết sạch.không còn một móng .?

Hôm sau ,trưa chúa nhựt,chàng trẻ tuổi nghe lời thầy tìm được thuốc tiên và bắt đầu mở chiến dịch tiêu diệt quân thù,trong khi đó chúng tôi như thường lệ của buổi trưa hè ,tự do đi lại, nằm ngời trống trải và thoải mái .

Bổng nhiên mọi người nghe tiếng động ầm ầm ở cầu thang,phòng ngủ dường? như rung chuyển ,rồi có tiếng la thất thanh :?Chết cha rồi ! Có khách đến .Nữ khách, nữ khách ,tụi bây ơi! ?. Chúng tôi nhanh như cắt , chỉ kịp nhào vào vị trí chiến đấu,nghĩa là nhào lên giường ngủ ,lấy chăn trùm kín tới ngực.,kể cả anh chàng đang truy kích quân thù cũng chỉ kịp vứt tung đồ nghề,trở về vị trí cố thủ.

Vừa lúc ấy thì Nữ khách đã ngang nhiên đứng giữa phòng ngủ. Nữ khách không ai xa lạ mà chính là một giọng hát khá sôi nổi lúc bấy giờ.Người đẹp thuộc hạng có da có thịt nên mỗi bườc chân của nàng không âm thầm tí nào cả.. Người đẹp cũng không xa lạ gì với quân trường, nhất là với anh em chúng tôi. Buồn buồn ,người đẹp cứ khơi khơi vào thăm một anh bạn cùng khóa,không cần phải báo danh,,phải chờ đợi ở phòng khách lôi thôi. Cứ như giông như bảo,nàng đi thẳng lên lầu chúng tôi cho đở mất thì giờ.

 Người đẹp đến giường anh bạn, tự nhiên như ở nhà ,ngồi xuống va hai người bắt đầu nói chuyện đời xưa.Chúng tôi làm ra vẽ tự nhiên như không có chuyện gì xãy ra,trong tư thế trùm mền,anh vờ đọc sách ,anh nằm ngữa ngó trần nhà,theo dõi mấy con thạch sùng bò qua bò lại,có anh mắt đăm chiêu nhìn vào khoảng trống lắng nghe mồ hôi chảy ròng ròng dưới lớp chăn.

 Ai nấy lâu lâu liếc nhìn về chiếc giường anh bạn,thầm mong giờ thăm nuôi sớm chấm dứt.

Nhưng Người Đẹp không thèm để ý đến ba cái lẽ tẽ đó,lâu lâu lại đứng lên đi một vòng hỏi anh nầy anh nọ vài câu.Tôi chắc rằng nạn nhân của cuộc thăm viếng nầy anh nào cũng nghĩ trong đầu vài lý do như cảm,cúm,trúng gió,trúng thực để sẵn sàng giải thích nếu Người Đẹp hỏi đến chuyện trớ trêu là tại sao lại trùm mền giữa trưa hè

 Thời gian như ngừng trôi ! Cuộc đố vui để học giữa hai anh chị vận tiếp tục. Không nhớ bao lâu sau Người Đẹp mới chịu ra về.Anh em tốc mền ngồi dậy,ướt đẫm như vừa tắm hơi,xúm nhau chưởi anh bạn một mách.Thật là một buổi trưa hè đáng ghi nhớ . Ai nấy đều khổ,chỉ có chàng trẻ tuổi thì sướng ra mặt vì hôm sau đã nghe chàng thỏ thẻ: Tao hết ngứa rồi! Sướng chi lạ!

 

B- Tà Tà Bóng Ngã Về Tây

Thưa các Chị, đã kể chuyện bờ rồi, chắc tôi phải kể chuyện biển.? Viết về những SVSQ/HQ chúng tôi mà thiếu biển thì thật không còn gì tệ hơn.? Biển là một phần trong đời sống chúng tôi dù là thời gian còn ở quân trường,? Tự cổ chí kim, đã có nhiều người nói về biển, nhưng tôi chịu câu nói sau đây nhất:

 Biển rất đẹp nhưng chỉ để ngắm, để nhìn. Có sống với biển, có... nằm trên mặt biển mới thấy thân tàn ma dại!

Muốn biết câu này đúng hay sai, có lẽ chúng ta nên ra khơi một chuyến cùng anh bạn T.C.Q của chúng tôi.? Sau chuyến đi biển thực tập hải hành đầu tiên, khi tàu trở về Nha Trang, cặp bến Cầu Đá thì anh bạn Q. đã dỏng dạc tuyên bố:

- Tôi đã chọn nhầm nghề rồi!

Và vì khẳng định như thế, nên học làm gì nữa cho mất công.? Ba tháng sau, bạn ta khăn gói trở về Sài gòn và hành nghề gác cổng Trại Bạch Đằng.

Riêng tôi, sau một chuyến ra khơi trở về bến, tàu tiến vào vịnh Nha Trang, tôi chợt khám phá ra rằng hạnh phúc đôi khi thật nhỏ nhoi, chỉ ao ước được đặt chân lên mặt đất vững vàng không khập khểnh là đủ rồi, không còn muốn gì hơn. Thế mà N.Q.T lại không nghĩ như vậy, vừa đặt chân lên Cầu Đá đã ngã lăn quay ra, mắt trợn trừng, chân tay co quắp lại.? Anh em hoảng hốt bu quanh không biết chuyện gì xảy ra.? Hạm Trưởng HQ 114, lắc đầu bảo:

 Anh này lại bị say...đất rồi!

Nhưng có một chuyến hải hành tôi không thể quên, vì nó mang đủ tính chất cả bi lẫn hài của một nhóm anh em chúng tôi nằm trong Trung Đội 4.? Đây là chuyến xuất ngoại đầu tiên của chúng tôi, khi tháp tùng ba chiếc Trục Lôi Hạm HQ 114, HQ 115, HQ 116 sang Phi Luật Tân để khử từ trường.

Sĩ quan hướng dẫn cũng là giáo sư dạy môn hàng hải của chúng tôi.? Người đã từng hỏi một SVSQ trong giờ thi toán hàng hải như sau:? Anh Bình, anh tên gì?!!? Và cũng là Người đã hướng dẫn chúng tôi thăm trường Võ Bị Quốc Gia Phi Luật Tân, sau bửa ăn trưa được khoảng đải có phần hơi khiêm tốn, Người đã có một thắc mắc rất thực tế: ?Sao chúng nó ăn ít mà chúng nó to con thế!?

Toán chúng tôi được chỉ định đi trên chiếc HQ 116.? Trên đường trực chỉ Phi Luật Tân, chúng tôi thực tập các môn đã học ở trường.? Không may, mấy ngày đó, thời tiết rất xấu, biển động mạnh.? Cầm cự được một ngày, chúng tôi chịu hết nỗi.? Từ dài chỉ huy chúng tôi lần lượt tuột dần xuống phòng lái, rồi tuột xuống phòng ăn, cuối cùng tuột luôn vô phòng ngủ nằm bất động.? Bỗng một trong hai người, tôi không nhớ rõ N.V.H hay V.H.D ngồi bật dậy và tuôn một cái rào rào trong sô, toàn một màu đỏ thắm!? Bạn ta thều thào: ? Tao nôn ra máu rồi, nhiều lắm!?

Tôi ráng cất đầu dậy nhìn, bỗng chợt nhớ ra, bèn sỉ vả: ?Máu với me gì, dưa hấu đó cha!? Ngốn cho cố vào rồi mửa ra cũng không nhớ!?.

Vào lúc đó, có lệnh gọi tất cả SVSQ lên trình diện Đài chỉ huy.? Số là Sĩ Quan hướng dẫn nhìn quanh quẩn thấy vắng teo nên bực mình phạt cả toán phải lên làm việc thay nhau đi phiên như thường lệ.? Chúng tôi, tay vịn cầu thang bò dần lên Đài chỉ huy, kẻ đứng, người ngồi, có anh còn ôm khư khư cái sô trong lòng.? Giáo sư ra lệnh:

 Các anh thực tập đánh đèn với HQ 115 đi!

Lúc đó ba chiến hạm đang thao dượt hải hành tập đội, đội hình hàng ngang, chiếc HQ 115 chạy phía hữu hạm HQ 116.? Chúng tôi đang nhìn nhau thì Đ.T.V xung phong ôm cột đèn đứng dậy.? Bạn ta xoay đèn về hướng HQ 115 và chớp lia lịa.? Tiếng lọc cọc, lạch cạch nghe dòn tan, còn nhanh hơn Ông Thượng Sĩ Giám Lộ rành nghề.

Giáo sư sinh nghi, quay lại hỏi:

- Anh đang đánh gì thế

Đ.T.V tỉnh bơ đáp:

- Dạ, Kiều.

- Kiều gì?? Tôi hỏi anh đánh câu gì thế?

-Dạ...Tà tà bóng ngã về Tây?.

Giáo sư đưa tay vuốt vuốt cái mũi, gật gù:

- Ừ, đánh tiếp đi!

Thật ra bạn ta có đánh ra chữ , ra câu gì đâu.? Chớp đèn loạn xà ngầu vậy thôi.? Bị hỏi bất ngờ thì đành cương ẩu.? Lại hỏi!? Thì đã Kiều rồi, bèn chơi luôn ? Tà tà bóng ngã về Tây? chứ còn gì nữa!

C  Đặc San Mùa Xuân

 Thưa các Chị, Kỹ niệm như những đợt sóng biển trùng trùng nối tiếp,triền miên không dứt.Những hìng bóng củ lũ lượt rủ nhau kéo về trong trí nhớ.Có lúc mơ hồ , có khi rõ-ràng trước mắt dù thời gian đã bằng nửa đời người..Viết mãi cũng không hết. Nhưng kể cho nhau nghe giữa những người trong cuộc may ra còn gây được đôi chút bồi hồi xúc động ,chứ với khách ngoại cuộc e có thể gây nhàm chán chăng?Vậy tôi xin ghi lại kỹ niệm sau cùng tôi còn nhớ được cho ngày họp khóa hôm nay.Tôi muốn nhắc đến Đặc San mùa Xuân của khóa 10/SVSQ/HQ chúng tôi mà chắc ngày nay ít ai còn nhớ. Và người có quyền hảnh diện trước tiên không ai khác hơn là ông N.H .Ông nầy có máu văn nghệ bốc đồng nghĩa là hay nổi hứng ?ẩu ! Chả hiểu sao mà mùa Xuân năm đó , ông cảm thấy ngứa ngái khó chịu vì cái máu văn nghệ nổi lên cùng mình nên ông hô hào anh em ?làm? báo .

 Thế là anh em hoan hô hết mình và lẽ dĩ nhiên cái chức Chủ Bút, Chủ Biên kiêm Tổng Thơ Ký Tòa Soạn được giao cho ông lảnh đủ.Ông bắt tay vào việc với một hào khí ngất trời.Nhưng một tuần rồi hai tuần trôi qua,cả bọn đều lười như hũi,chẳng có tên nào thai nghén gì cả nên vẫn chưa đẻ đái gì được một đứa con tinh thần để trao cho ông. Mùa Xuân đã gần kề,ông chạy tới chạy lui như gà mắc đẻ.Ông đôn đốc nhắc nhở tụi nó vẫn ì ra.Ông hò hét rồi ông hăm dọa đủ điều.

 Cuối cùng Đặc San mùa Xuân cũng được ra đời và đã được dành cho một chỗ trang trọng trong thư viện của Quân Trường và dĩ nhiên ở bàn học hay trong cặp sách của một vài cô nữ sinh Nha Trang cuing không thể thiếu.

 Chuyện CON CÁ NGỰA

 Tôi còn nhớ bìa của Đặc Sando họa sĩ? H.H.C vẽ và trình bày. Đó là huy hiệu của khóa

Hai màu xanh trắng có con Cá Ngựa nằm trên một tay lái tàu hình tròn.Thật ra con cá nầy tên gì tôi không biết , chỉ thấy ở Hải Học Viện Nha Trang lúc nào cũng có. Nó hình cong như chữ S, chuyên lội đứng,cái đầu giống y như đầu con ngựa nên tôi gọi đại là con Cá Ngựa.

 Khóa 10 chúng tôi là khóa Đệ Nhất Nam Dương vì là khóa thứ 10 tính theo Tử Vi Tây.Lẽ ra phải vẽ hình ?Con Dê như thường thấy ở các trang Tử Vi của các báo , nhưng sao lại là con Cá Ngựa ? HÌnh như Huỳnh họa sĩ có giải thích ý nghĩa cao đẹp nào đó mà nay tôi quên mất rồi. Bìa trình bày rất mỹ thuật và trang nhã chứng tỏ Huỳnh họa sĩ rất vững tay nghề , nhưng thú thật tôihơi thiếu cảm tình với cái bìa báo nầy.Lý do hoàn toàn cá nhân thôi! Vì lẽ hể nhìn con Cá là tôi nghĩ đến Cá Ngựa,mà nghĩ đến Cá Ngựa thì không thể thiếu cái Trường Đua Phú Thọ trong đầu . Mà Trường Đua Phú Thọ là nơi tôi đã thân bại danh liệt không biết bao nhiêu lần.

 Phần nội dung cũng khá dồi dào và cũng có vẽ chuyên nghiệp lắm.Rất tiếc đến hôm nay tôi không còn nhớ rõ hết mà chỉ nhớ có vài ba bài.Vậy xin ghi lại đây kẻo sau nẩy bị mai mộtđi thật uổng vì đều là đại tác phẩm cả.

 2- Chuyện BẦY CHIM THIÊN DI

 Bài thứ nhất viết về một loài chim thiên di trốn tuyết mỗi độ Đông về mà tác giả không ai khác hơn là ông Chủ Bút. Ông tả rất tỉ mỉ về tính hợp đoàn , tinh thần kỹ luật cũng như sự lảnh đạo tài ba của những con chim đầu đàn.Ông nêu lên cái khả năng định hướng và sự bền bĩ dẻo dai mà bầy chim đã vượt ngàn dặm để ra đi tìm nơi đất ấm và rồi đã biết quay về chốn củ đúng thời đúng lúc.Ông cũng không quên nêu lên những bí ẩn của thiên nhiên và những suy tư về tầm hiểu biết bé nhỏ và hạn hẹp của loài người.

 Ngày nay nhớ lại, tôi nghĩ hay là có điềm linh ứng khiến ông viết bài nầy khi mới nhập khóa để rồi 15 năm sau,cả khóa thiên di tùm lum,mỗi người một ngả.Có điều bầy chim của ông đã tìm về tổ ấm sau cuộc thiên di với điểu số đông hơn vì ít nhất cũng có một thế hệ kế tiếp đã ra đời trong cuộc thiên di nầy . Còn chúng ta , những người đã lần lượt thiên di từ năm 1975 đến nay ,bao giờ mới hợp đoàn được để mà trở lại quê hương ?? Buồn thật !

 

 3 - Chuyện MỘT CHUYẾN VỀ PHÉP

 Bài thứ hai tôi còn nhớ ,đó là một chuyện ngắn do một mầm non văn nghệ sáng tác.

 Chuyện kể một chàng SVSQ/HQ về phép thăm người em bé bỏng nhân dịp Tết Nguyên Đán. Lẽ tất nhiên chuyện không thể thiếu những chi tiết thơ mộng? và lẩm cẩm của hai kẻ yêu nhau , và hồi gay cấn bắt đầu khi chàng đưa em đi xem phim một buổ tối thứ bảy.Lúc đó Sài Gòn đang chiếu phim? Les yeux du Témoin? ( Đôi mắt Nhân chứng ) nói về chuyện tình của một chàng thuỷ thủ. Chàng thì gần biển hơn gần bờ mà Nàng lại thuộc loại hỏa-diệm-sơn phải thường xuyên chịu cảnh Xuân Thu nhị kỳ,nên một chuyến về bến , chuyện phải đến đã đến . Hai người cải nhau một trận trời long đất lở và cuối cùng Nàng dứt điểm bằng một câu :? Giữa Biển và Tôi anh hãy chọn một .

 Chuyện phim là thế,xem xong,chàng SVSQ/HQ cùng người em bé bỏng tiếp tục dạo bước trên đường khuya. Có lẽ còn bị ám ảnh và bị xúc động sau khi xem phim nên trên đường đi lần về hẽm Nguyễn Thiện Thuật để làm một bữa cháo trắng hột vịt muối và bao tử khìa cuối cùng trong ngày, người em bé bỏng bắt đầu cà khịa. Cũng biển,bờ,gần,xa .Hai người vừa đi vừa hò. Ban đầu còn hò đối đáp, rồi hò hụi hò khoan,cuối cùng hai người cùng xuất chiêu hó ?giả gạo . Đến đây là hết thuốc chửa , người em bé bỏng cũng hạ tối-hậu-thư như nhân vật nữ trong phim :?Giữa Biển và Tôi,anh hãy chọn một !

 Thế là máu giang hồ nổi dậy (lúc đó chàng chỉ có máu giang hồ thôi chứ chưa ý thức được mình là chiến sĩ bảo vệ tiền đồn của Thế Giới Tự Do!) . Chàng trợn mắt quát :? Ta chọn Biển ! Khà ! Khà ! Khà!..? Thế rồi chàng xách vali ra chuyến tàu đêm về thẳng quân trường .

 Chàng về quân trường? trong quang cảnh vắng vẻ đìu hiu vì chưa ai trở lại cả. Chỉ có mỗi một mình Chàng với những bước chân âm thầm đi dọc hành lang. Những cây bàng ở khu SQ/HLV và trên đường xuống nhà ăn vẫn còn trơ trụi ,vài chiếc lá muộn màng rơi. Chàng cảm thấy cô đơn và hơi mất tinh thần. Nhất là khi? Chàng nhớ lại giờ nầy ở Sài Gòn có hơn mười ngàn thằng con trai đang thất nghiệp, xách xe không chạy tới chạy lui ,mà người em bé bỏng của Chàng lại rất cần xe đưa đón. NHớ lại mấythằng bạn cùng khóa? giờ đây mặt mày đang hí hửng ở đâu đó , chàng càng thêm rét. Giữa lúc chàng sắp có một quyết định dại dột là trở về phòng viết thơ gữi hỏa tốc ( Lúc đó chưa có điện thoại?long distance ! )để?xin tha thứ thì bỗng Chàng nhìn ra cửa bể Nha Trang . Trùng dương réo gọi.Mộng hải hồ chất ngất. Chàng bừng tỉnh cơn mê , bỗng thấy rằng mình đã hành động rất?ngoan cường .Thế là chính nghĩa đã thắng gian tà . Nhựa sống tràn đầy lên tối cần cổ , Chàng bèn thay quần áo và làm một chuyến đi bờ ra Nha Trang tìm Ma Nữ giải sầu !.

 Thưa các Chị , đọc đến đây chắc có Chị bảo không biết cái anh nào cà chớn cà cháo viết cái chuyện ấm a ấm ớ thế kia mà cũng đăng báo !

 Tôi hoàn toàn đồng ý với các Chị. Phải phang cái tên láo lếu nầy một trận .Nhưng rất tiếc nó không có mặt ở đây ngày hôm nay mà chỉ dám gữi bài về cho các Chị dọc hoặc nghe đọc đây thôi.

 

 4- Chuyện MỘT BÀI THƠ DANG DỞ

Thưa các Chị, bài thứ ba trong Đặc San mùa Xuan của Khóa mà tôi còn nhớ và cũng là bài tôi thích nhất cho mãi đến bây giờ.

 Đó là một bài thơ mà tác giả là Hoàng Sa N.Q.T .Một bài thơ rất đẹp nói về nỗi nhớ của một người đi biển gữi về cho người yêu.Một bài thơ rất Huế và danh cho người Huế. Rất tiếc ba mươi lăm? năm đã trôi qua, tang thương biến đổi , tôi không còn nhớ được trọn bài,mà chỉ nhớ được có 7 câu đầu.Tôi xin được chép ra đây và xin giải thích vì sao tôi yêu bài thơ đó . Tôi cũng không còn nhớ tựa và 7 câu đó như sau :

 Chiều nay Nha Trang buồn Em ơi,

 Mưa dầm như chiều thu xứ Huế

Trời mây mang mang sầu ôm cửa bể

 Ngồi trong tàu nghe mưa rơi rơi !

 

 Chừ ở Huế còn mưa không Em ?

 Trăng kinh kỳ có về đêm đêm ?

( Quên câu 3 . Dường như diển tả một nổi lo sợ nào đó )

 Đừng trông ! H. ơi ! Ngày dài thêm .

 Tôi thích bài thơ nầy vì những lẽ sau :

 Toàn thể bài thơ, các từ xử dụng đa số là không dấu hoặc có dấu huyền,khiến cho ta khi đọc lên hoặc đọc thầm,nghe được cái tình cảm dạt dào và thầm lặng ,buồn buồn của chàng trai đang nhớ về người yêu. Dù có vài từ như xứ Huế , cửa bể, nhưng với giọng Huế đọc bài nầy thì cái trầm buồn trong âm điệu lại càng hiện rõ hơn.

??? Cả 4 câu đầu ,mạch thơ liên tục,ta không thể? ngắt nhịp được ở giữa câu. Từng câu một? phải đọc liền nhau nên đã nói lên đươc cái lê thê,dai dẳng cụa những cơn mưa dầm ở miền Trung . Câu thứ ba cho ta thấy một không gian bao la mà rất thấp? của một ngày mây mù phủ kín :

Trời mây mang mang sầu ôm cửa bể

để rồi đưa đến một hình ảnh trái ngược lại ,chật hẹp ,nhỏ nhoi của một người:

 Ngồi trong tàu nghe mưa rơi???
 Chừ ở Huế còn mưa không Em ?
Trăng kinh kỳ có về đêm đêm ?
Chữ  Chừ ở đâu dùng rất đắt. Nhớ Huế bằng ngôn ngữ đặc thù của Huế thì thật là hợp tình hợp cảnh .Nếu bây giờ đổi thành :
 thì câu thơ sẽ hỏng ngay Hỏi thế rồi bỗng lo sợ cho người yêu. Lo sợ gì tôi không nhớ trong câu 3 . Nhưng nỗi lo sợ đó đã khiến chàng phải thảng thốt nhắn nhủ hoặc dặn dò người yêu bằng một câu thơ ngắt nhịp rất gắp? 2,2,3 .

Đừng trông? / H. ơi /? Ngày dài thêm.

Lo cho người yêu đến thế thì thật tuyệt !

Tuy thảnh thốt, gấp gáp? nhưng câu thơ vẫn toàn những từ không dấu và dấu huyền khiến cho ta vẫn nhận ra? được cái thì thầm, nhỏ nhẹ, một đặc tính của Hoàng Sa nói riêng và phần đông các bạn trai xứ Huế của tôi nói chung.

        Và đây là điểm lý thú cuối cùng của bài thơ .Đó là chữ? H . trong câu thứ 8.

     Tên một người ,dỉ nhiên phải là tên một người con gái Huế và chắc là phải đẹp được viết băng chữ H và một dấu chấm. Ai muốn hiểu sao thì hiểu .Có thể là tên thật ngoài đời ,cũng có thể là người trong mộng mơ.

Tôi lại hay thắc mắc và tò mò ,nên đã thử đoán xem :

Đầu tiên theo âm điệu của câu thơ thì chữ H với tên người trọn vẹn phải đi kèm sau một dấu huyền .. Không thể : ? Đừng trông / Hải ơi!Hĩm ơi! Hoặc Hạnh ơi ! được . Đọc nghe kỳ thấy mồ! Thế thì Hồng vậy ? Cũng không được vì? đọc lên :?Đừng trông/ Hồng ơi ! ?.? Nghe có cái gì lùng bùng trong miệng vì 2 vần? ?Ông? đi liền nhau? . Vậy thì Hằng nhé ? Cũng không ổn? vì ? Đừng trông/ Hằng ơi??

        vẫn nghe có cái gì nghẹn ở cổ họng .

Bây giờ ta thử đọc câu thơ như vầy ,xem sao :

Đừng trông / Hà ơi / Ngày dài thêm .

Tôi nghe thật êm và tôi vẩn muốn người đẹp phải tên Hà dù có không đúng ý tác giả cũng mặc kệ,tôi không cần biết.Hơn nữa hai chữ ? Hà ơi ? còn gợi cho tôi cái âm hưởng ạ ơi, ạ ời trong câu ru mơn trớn vỗ về muôn thuở của Việt Nam.

Thưa các Chị , tôi muốn chấm dứt câu chuyện bình thơ của ông bạn Hoàng Sa nơi đây và chấm dứt luôn phần đóng góp của tôi trong kỳ họp khóa nầy , nhưng vẫn thấy còn đôi điều muốn nói liên quan đến bài thơ và tác giả .Vậy xin cho tôi được vài phut nữa để trình bày tiếp :

Đặc biệt Hoàng Sa chỉ cho chúng ta đọc được 2 bài thơ cùng đăng kế nhau trong Đặc San mùa Xuân của khóa? , mà bài thứ nhất tôi đã đề cập đến như trên, còn bài thứ hai tôi biết cũng rất hay mà nay tôi không còn nhớ tí gì. Rồi thôi . Từ đó đến nay tôi chưa thấy bài thứ ba nào của Người cả .Hồi còn ở Phòng Trợ Huấn

       Người có viết khá nhiều bài đăng trên báo , nhưng các đề tài đều chuyên về khoa học kỷ thuật và ký tên thật .Còn văn chương thi phú thì tôi không thấy.Một dịp gặp nhau trước năm 1975,tôi có hỏi thì người chỉ cười rồi lảng qua chuyện khác.Không biết tại chữ H.? đó hành người hay tại bút hiệu của Người bị Trung Cộng ó chiếm mất rồi nên Người giận không thèm làm thơ nữa .

Một điều bất ngờ nữa là cũng vì yêu thích bài thơ? mà không nhớ được trọn vẹn nên cách nay quảng 6 năm ,tôi có viết thư về Seattle để hỏi nếu người còn nhớ thì gữi cho tôi làm kỹ niệm.

Tôi nhận được thơ Người chỉ có vài câu như sau : ?Đọc thư Toa nhắc lại những kỹ niệm củ,Moa bị xúc động mất một đêm .Nhưng hiện nay Moa quên hết rồi . Hơn nữa cũng không muốn nhớ ,sợ bị hỏi H. là tên mụ nào đó thì lại phải mất công giải thích lôi thôi .Phiền lắm !

Người thế mà khôn ! Ít ra người cũng? khôn hơn tôi.Bởi vỉ tôi cũng? ham ghi lại tình cảm của mình bằng cách học đòi thơ phú , vì thế mà tôi bị bầm dập đến ngày nay :

Tôi còn nhớ bài thơ tôi làm kết thúc bằng 4 câu lục bát như sau :

Vẫn mai sau, giấc mộng nầy

Xin Em Anh giữ .Còn đây chút tình .

Bây giờ thôi hãy lặng thinh

Cho Anh trọn chuyến hải trình nẻo xưa .

     Các Chị xem, ý thơ cho thấy tôi là con người đức hạnh vẹn toàn hay ít ra cũng là người đã biết cải tà qui chánh. Phải thế không  Vậy mà :

Bài thơ được gữi đi và người nhận được bài thơ nầy hiểu ý bèn ?thôi. Còn người không được phép xem, cũng không ai gữi cho,lại lục đâu đó trong ngăn tủ, hộc bàn ,lôi bản sao ra đọc để rồi lâu lâu lại ca bài ca suốt ba mươi năm nay tôi phải nghe .Bài ca xanh dờn đó như sau :Sao hồi đó không đi luôn đi ,cái nẻo xưa nó củ nó moon rồi ,còn trở về làm gì  Mỗi lần nghe ca ,tôi đều nín thinh,nhưng bao giờ cũng nói thầm trong bụng : Đi đi, về về chứ bộ ngu sao đi luôn .

Rõ thật không có cái dại nào bằng . Từ đó tôi rút kinh nghiệm và tìm ra chân lý như sau :Biết có người đầu tắt mặt tối với lủ con ở nhà không đi đâu được thì ta cứ tà tà dẫn em đi bát phố Bonard rồi dẫn nhau vào Nhà Hàng Thanh Thế ăn suông. Nếu chẳng may gặp người bạn nào nhưng họ kín miệng thì cũng khoẻ re , êm ru bà rù . Thơ thẩn làm chi cho mệt .? Phải vậy không , thưa các Chị

Cho tôi nhắn thêm một lời chót :Ai còn giữ quyển Đặc San khóa 10 chúng tôi , hoặc còn nhớ trọn vẹn bài thơ của Hoàng Sa, xin gữi cho tôi, thật đa tạ. Nhắn thế chứ hi vọng rất mong manh vì ngay chính tác giả cũng quên mất rồi thì còn ai có

       huởn đâu mà nhớ  .

 

 

 

 Thưa các Anh , các Chị ,

 Viết đến đây lòng tôi bỗng thấy bồi hồi xao xuyến. Những việc đã qua, những?

 người được nhắc đến ,ngày nay sau 35 năm,kiểm điểm lại mỗi người một phương

 ,người may mắn ,kẻ gặp rủi ro, người thành công, kẻ thất bại và buồn nhất là kẻ

còn người mất.Có người đã hi sinh ngoài chiến địa ,,cũng có người gữi thân vào

 lòng biển hoặc nơi xứ lạ quê người .Tất cả chỉ còn gặp nhau trong tâm tưởnh mà

 thôi .

 Xóa đi những kỹ niệm buồn để mà quên. Giữ lại những kỹ niệm vui để mà nhớ .

Phải chăng vì thế mà có buổi họp khóa ngày hôm nay và phải chăng đó cũng là

 tâm tư của chúng ta trong những ngày đi lần đến mức cuối của một kiếp người .

 Xin được chấm dứt nơi đây và xin thân ái chào các Anh , các Chị .

 

Người Thợ Vẽ