Một lần tao ngộ bên lề câu chuyện Cognac hay Brandy

Hải-Âu

 

1. Một cuộc hội-ngộ

Tiếng cười thật to bên kia đầu giây điện-thoại mà người đứng ngoài có thể nghe được, đã nối chúng tôi lại sau gần hơn 28 năm trời xa cách.

-Tao sẽ đến thăm gia-đình mầy vào cuối tuần này được chứ ?

Tôi vội nói :

- Không gì trở ngại cả, tao sẽ gởi cho mầy bảng đồ chi-tiết ngay hôm nay để tìm nhà cho dể.

Đúng như đã hẹn chiều thứ năm hôm đó, vợ chồng chúng tôi đi làm về sớm hơn thường lệ để có giờ thù-tiếp bạn hiền đến thăm. Chợt có tiếng chuông, quay ra là đã thấy nó đậu xe trước nhà.

Tay bắt mặt mừng, tôi giới-thiệu nó đến từ tiểu-bang kế bên, với bà xã:

- Chào chị, tôi đã có dịp hân-hạnh nói chuyện với chị qua điện-thoại vào tuần trước.

- Vâng, chào anh. Nhà tôi trả lời.

Chiều hôm ấy, giòng thời-gian như đi như dừng chân ở hiện tại. Kim đồng hồ, hình như đi ngược với thời-gian vì cuốn phim dĩ vảng của hơn một phần tư thế-kỷ được chiếu thật chậm giữa hai người bạn mới hôm nào gặp nhau ở trường mẹ, dáng người nho nhả mà bây giờ bụng cao vượt mặt, tóc pha màu tiêu muối.

Theo lời nó kể, đoạn đường chiến-binh trong suốt thời-gian phục-vụ sau ngày ra trường, từ Năm-Căn khỉ ho cò gáy, muỗi nhiều hơn người cho đến ngày từ bỏ chiếc Hõa-Vận-Hạm để lên bờ làm kiếp tha-hương nơi xứ này. Lập gia-đình có được hai cháu gái sắp và đang học đại-học địa-phương. Cuộc sống tương-đối nhàn-nhả. Nó đã lên chức ông tiên chỉ trong công-ty vì đã làm ở đó kể từ ngày đến Mỹ đến nay. Cư-ngụ ở thành-phố không đến nổi quá nhỏ và chỉ cách chúng tôi chừng hơn 3 giờ lái xe, quá lý-tưởng để có thể qua lại thăm nhau. Nhưng, nhưng có điều oái ăm là nó làm hết cả cuối tuần và nghỉ ngày thường, cho nên lời hứa-hẹn gặp gở thường-xuyên vào cuối tuần đã được dừng chân ở đó.

Nhiệm-vụ của nhà tôi hôm ấy là làm sao có đủ mồi để cho hai ông thần nước mặn lâu ngày gặp nhau có đủ nhiên-liệu để chén thù chén tạc, chén chú chén anh là vui rồi. Bình sinh một mình tôi không bao giờ uống rượu, ngoại trừ có bạn bè như hôm nay. Lấy chai Cordon Blue trong tủ rượu ra, chai rượu đã có được vài sao và đã ngoài 20 tuổi. Sau bao lần thiên-cư qua nhiều tiểu-bang, tủ rượu là một báu-vật mà không bao giờ tôi để cho người dọn nhà đóng thùng cả mà phải chính tay tôi đóng lấy. Nó tiếp lấy chai rượu trên tay tôi và như một dân chơi rượu sành điệu của một kẻ đã nhận nơi này làm quê-hương hơn 25 năm qua. Nhìn hàng chữ VSOP trên chai rượu nó hỏi tôi :

-Mày có hiểu nghiã của chữ này là gì không ?

Tôi giả vờ như là không biết để tìm cách khai-thác sự hiểu biết một cựu sĩ quan an-ninh của đơn-vị mà nó đã kể lại.

- Mày giải-thích được chứ ?

Nhà tôi phụ-hoạ thêm :

- Chắc hôm nay mình gặp phải sư-phụ rồi anh ơi ! Nhân tiện xin anh giải-thích thêm sự khác biệt giữa hai chữ Cognac và Brandy luôn thể, vì cứ nghe mấy ông hủ chìm bàn vào bàn ra nhiều lần lắm rồi.

Rượu vào lời ra, như một nhà mua bán rượu sành điệu và đầy kinh-nghiệm, nó nốc một cốc rượu Cordon Blue để lấy trớn rồi thong-thả giải-thích.

- Thể theo lời yêu-cầu của chị và thằng bạn của tôi; để ghi nhớ cuộc tao-ngộ hôm nay, tôi xin trình-bày những gì tôi biết.

 

2.Cognac hay Brandy .

Nó đã giải-thích thật là tường tận và tỉ mĩ. Trên chai rượu Cognac có hai điểm cần lưu-ý là chữ viết tắc như VSOP hay SFC và hình ngôi sao. Ngôi sao này càng nhiều chứng tỏ rượu càng ngon, còn những chữ viết tắc được hiểu như sau :

C : Cognac, E : Especial, F : Fine, O : Old, P : Pale, S : Special (Superior), V : Very, và X : Extra. Như thế chữ VSOP có nghiã là : Very Superior

( Special ) Old Pale -- Rượu ủ lâu rất là ngon hay rượu ủ lâu rất là đặc-biệt. Cũng như thế, chữ SFC có nghiã là : Special Fine Cognac -- Rượu Cognac ngon đặc-biệt. XO có nghiã là Extra Old -- Rất là cũ. Như chai Cognac này chẳng hạn, muốn mang được dòng chữ VSOP trên chai rượu, thời-gian tối-thiểu phải được ủ từ 10 năm.

Cognac sẽ bị bốc hơi trong thời-gian ủ, một chai càng ngon khi thời-gian ủ càng dài ( 50 năm ) và như thế giá thành của chai rượu sẽ đắt hơn nhiều. Một chai Cognac được gọi là ngon khi thời-gian được ủ trong thùng gỗ là 20-40 năm.

Tôi cắt ngang dòng tư-tưởng của nó.

- Thế thì một chai Cognac mua đã lâu có ngon hơn một chai rượu mới mua về hay không ?

Nó nhìn tôi và trả lời một câu ngắn, gọn :

- Không .. Rượu ngon là nhờ ở chỗ quá-trình lên men, chớ vô chai rồi thì đâu còn tác-dụng gì nữa.

Nhấp tiếp ly rượu và miếng mồi dưa cay, nó thong-thả kể tiếp.

Tất cả rượu Cognac đều là Brandy. Brandy là rượu được lấy ra từ trái cây đã lên men. Cognac là rượu được cất từ nho trồng ở vùng Charente và Charente Maritime ở Pháp. Thành-phố Cognac nằm trong vùng này cho nên tên gọi phổ-thông là rượu Cognac. Nói tóm lại cho dễ nhớ, Brandy là rượu từ tất cả trái cây còn Cognac là rượu cất từ trái nho. Trong khi ấy Wishky được cất từ các loại hạt, Rhum được lấy từ mía, Gin được biến chế lấy từ hạt thảo-mộc. Tiến-trình ủ, chưng, phụ-thuộc khác. Nho trồng ở vùng này được nuôi-dưởng trong điều-kiện khí-hậu thích-hợp cho nên nho rất là sai trái và ngon. Trái nho được ép để lấy nước cốt, để lên men rồi cho vào nồi cất một thời-gian để sinh ra rượu, màu còn mang mùi vị của trái nho rất là nồng. Sau một thời-gian, tất cả được chuyển sang ủ trong thùng gổ sồi và nước rượu được chuyển sang màu đỏ thẳm. Sau gần 4 năm trời, rượu đã bắt đầu có hương-vị nho dịu-dàng hơn trước nhiều. Cũng phải nhớ rằng trong 4 năm qua, tiến-trình thay đổi thùng chứa rượu cũng phải thường-xuyên để tránh thùng rượu hấp-thụ chất " chat " ( tannin ) trong gỗ và làm cho rượu trở nên vị chát hơn. Rượu Cognac chúng ta ưa chuộng nhất mang tên Hennessy, Martell, Remi Martin và Armagnac. Đây là loại rượu nho được sản-xuất ở Gascony thuộc vùng Bordeaux. Bordeaux là một thành-phố tuyệt-đẹp ở miền Nam và cách Paris gần 7 giờ lái xe, điạ-danh này cũng chuyên sản-xuất nhiều loại rượu vang danh thế-giới. Nho trồng ở vùng này rất là to trái, nho dùng để cất rượu chỉ được dùng có 3 loại mà thôi : St Emillion, Folle Blanche và Colombard. Trái nho cũng đóng-góp một phần rất là quan-trọng trong việc biến-chế thành một chai rượu tuyệt-hảo.

Không những chỉ ở Pháp mới sản-xuất được rượu Cognac ngon và danh-tiếng mà thôi. Vùng Piedmonte, thuộc Ý cũng đã đặc-biệt sản-xuất được Grappa thật ngon với tên Grappa Italia. Grappa là loại rượu Marc, được chưng cất từ nước cốt của vỏ và hạt nho qua nhiều lần ép. Marc có màu xanh nhạt vị gắt hơn rượu Cognac. Không phải vì thế mà mấy đệ-tử của lưu-linh không thích Marc. Người ta thích Marc hơn các loại Brandy khác vì nó có vị ngọt của nho hơn.

 

3 . Một thoáng chia tay.

Mặt trời đã lên sau dẩy cây thông sau nhà, tiếng chim hót líu-lo trên giàn hoa thiên-lý -- một ngày mới đã đến. Những tia nắng mỏng manh, e ấp xuyên thẳng vào phòng chúng tôi đang ngồi suốt đêm qua, đã đánh thức chúng tôi dậy sau một đêm dài không ngủ. Tình đồng-đội, tình chiến-hửu đã hơn một phần tư thế-kỷ trải dài như chiều sâu của biển. Những chuyện vui buồn ngày xa xưa ấy của cái tuổi học-trò chập-chửng bỏ lại sau lưng để góp phần xây-dựng quê-hương. Những ngày vui ở thao-diển-trường bên bờ biển Nha-Trang. Những ngày cùng nhau kề lưng để đi tìm cái sống trong gan tay gần kề cái chết trên bước đường chinh-chiến và hôm nay, những ngày vui tìm đến với nhau của cái tuổi đã hơn nữa đời người. Nó đưa tay dụi mắt, uống nốt phần còn lại của ly rượu. Làm vài động-tác thể-dục để chuẩn-bị đường về. Trong hơn 16 giờ ngắn-ngủi, tôi và nó tìm đến nhau để ôn lại thời xưa cũ. Nó sẽ về nhà ngày hôm nay như đã hứa với gia-đình. Vợ chồng tôi tiển chân nó ra xe. Một thoáng buồn dậy lên trong cuộc chia tay.

- Chúc anh lái xe về bằng an. Cho gởi lời thăm chị và các cháu. Nhà tôi chúc nó.

Ly cà-phê nóng, được nhà tôi pha sẳn trao cho nó để nó có thể làm một phản ứng hoá-học may ra đánh tan đi chất men trong người, hy-vọng thế, để giử cho nó khỏi buồn ngủ trên đường.

Sau cái bắt tay từ biệt tôi mở cửa đưa nó lên xe.

- Thôi mày đi về nhé, nhớ gọi cho tao khi về đến nhà. Tụi tao sẽ nghỉ làm hôm nay và có lẽ tao sẽ gọi điện-thoại cho chủ tiệm rượu Lê-Bá-Thoại ở San Jose để "đố vui để chọc" nó cho bài học hôm nay.

Tôi vẫn nhớ mấy mươi giờ qua, kể từ khi gặp nó. Những chuyện bên lề cuộc sống ở xứ này. Chuyện gia-đình, chuyện dạy-dổ con cái, chuyện Brandy và Cognac; tất cả sẽ được gói-ghém để góp thành kỷ-niệm; một kỷ-niệm thật là dễ thương và dễ mến lạ lùng.

Quán bên đường ta say tìm kỷ-niệm.

Kỷ-niệm ơi, ta trao nó cho mầy.

Chiếc xe đã mất hút trong tia nắng sáng của một ngày hè vừa mới bắt đầu cho một cuộc chia tay.

 

 ( Viết để tặng hai anh, hãy trân-trọng giữ lấy kỷ-niệm này, đừng bao giờ đánh mất bởi thời-gian và ngoại cảnh. )