Hạm trưởng và chiến hạm

 

 

Tầu ơi, chào vĩnh biệt

 

Một ngày trung tuần tháng 4 năm 2001, Hải Quân Trung Tá Scott Waddle trong bộ quân phục tiểu lễ trắng đứng yên lặng bên ghềnh đá tại Trân Châu Cảng thuộc quần đảo Hạ Uy Di. Sau lưng ông, cách đó không xa là khu cư xá Sĩ Quan, nơi ông ở. Trước mặt ông là một giải biển hẹp, được xử dụng bởi các chiến hạm Hoa Kỳ rời căn cứ Trân Châu Cảng đi công tác. Ông đứng chờ chiến hạm thân yêu của ông vừa rời ụ sửa chữa, ra khơi lần đầu tiên sau ngày xẩy ra tai nạn. Đó là tiềm thủy đĩnh (TTD) nguyên tử Greeneville, mà mới hai tháng trước ông còn là hạm trưởng. Con tầu nhẹ nhàng rẽ nước chỉ cách ông chừng hai trăm thước. Trên đài chỉ huy là Hải Quân Đại Tá Tony Corteset, tân hạm trưởng. Thủy thủ đoàn đã biết trước ông đợi TTD đi qua để chào vĩnh biệt. Khi chạy ngang chỗ ông đứng, TTD kéo còi chào người cựu hạm trưởng. Như một cái maý, Tr/Tá Waddle đứng nghiêm đưa tay ngang vành mũ casket chào lại. Con tầu, như một kình ngư vĩ đại, đen bóng, một nửa thân chìm dưới mặt nước, phăng phăng rẽ sóng xanh, tung bọt trắng xoá, tiến ra vùng biển rộng trải dài trước mặt. Trung Tá Waddle thẫn thờ, nhìn theo con tầu càng ngày càng xa dần. Đầu cúi thấp, mắt đẫm nước, ông quay lại khu cư xá, lòng đau như cắt. Trong óc ông khung cảnh ngày tai nạn hiện ra, như một cuốn phim quay lại đã không biết bao nhiêu lần.

 

Ngày định mệnh

 

Hôm đó là một ngày đẹp trời tại Hạ Uy Di, quần đảo thần tiên miền nhiệt đới, ngày 9 tháng 2, 2001 TTD Greeneville hải hành từ Trân Châu Cảng ra khơi trong một chuyến công tác du ngoạn đặc biệt, chở theo 16 khách dân sự có điạ vị quan trọng. Greeneville là một trong những TTD tối tân nhất Hải Quân Hoa Kỳ, trọng tấn 6,900 tấn, dài 110 mét, ngang 10 mét, vận tốc 25 knots. Hạ thủy năm 1996, với giá 1 tỷ mỹ kim, nó được trang bị vũ khí và dụng cụ điện tử tinh vi nhất. Thủy thủ đoàn 134, trong đó có 11 sĩ quan. Giới chức cao cấp Hải Quân Hoa Kỳ rất hãnh diện với chiến hạm, đặc biệt TTD được chỉ huy bởi Hạm Trưởng Waddle là một sĩ quan đẹp trai, hào hoa, hoạt bát, ăn nói có duyên. Đó chính là lý do, TTD Greenville được chọn để phô trương với gìới chức dân sự chọn lọc, có nhiều ảnh hưởng trong chính giới cốt gây cảm tình với họ hầu sau này họ lên tiếng ủng hộ ngân sách hàng tỷ mỹ kim dành cho cho lực lượng TTD Hoa Kỳ trong việc bảo trì và phát triển. Đây không phải là lần đầu các giới chức dân sự tháp tùng trên TTD. Chương trình này được Đô Đốc Richard Macke, nguyên Tư Lệnh lực lượng Hải Quân HK tại Thái Bình Dương khởi xướng. Từ trước đến nay Hải Quân đã thực hiện 45 chuyến hải hành tương tự, chở theo tổng cộng 1,132 quan khách dân sự.

TTD Greeneville rời bến lúc 8 giờ sáng và dự trù trở về 3 giờ chiều cùng ngày. Thật ra sinh hoạt trên một TTD đang hải hành khá buồn tẻ, vì không giống chiến hạm nổi, khách quá giang không có cơ hội ngắm cảnh trí thiên nhiên, ngắm cánh hải âu, ngắm sóng biển và những hải đảo xa xa. Để gây hào hứng cho khách, các viên chức dân sự được hướng dẫn coi những dụng cụ điện tử tinh vi vận hành con tầu, thăm phòng phóng ngư lôi v.v. Thêm vào đó Hạm Trưởng Waddle biểu diễn các vận chuyển quanh gắt, lặn và nổi ở một góc chúi lớn (angles and dangles) để tạo cảm giác mạnh. Mười sáu du khách còn được mời vào phòng chỉ huy, quan sát tận mắt Hạm Trưởng, Sĩ Quan và Thủy Thủ Đoàn điều khiển con tầu. Màn biểu diễn cuối trước khi tầu về bến là nổi khẩn cấp (emergency surface). Trong vận chuyển này, TTD lặn sâu chừng 400 feet rồi phóng nhanh lên mặt nước ở góc nghiêng 20 độ. Thân tầu sẽ trối mạnh trên mặt biển cỡ 100 feet rồi rơi xuống. Quan khách sẽ thót ruột trong thích thú. Trước khi đến màn biểu diễn chính, Hạm Trưởng mời tất cả khách vào phòng ăn dự bữa trưa thịnh soạn cùng với toàn thể sĩ quan.

Trong suốt bữa ăn, Hạm Trưởng Waddle là nhân vật nổi nhất. Ông ăn nói duyên dáng, tươi vui, khôi hài ý vị khiến bữa ăn trưa thật hào hứng. Mải vui câu chuyên ông không biết là buổi ăn kéo dài quá giờ ấn định, cho đến khi một sĩ quan kín đáo nhắc ông.

Trước khi lặn sâu xuống lòng biển, Hạm Trưởng cho lệnh TTD nổi lên gần mặt nước (khoảng 20 thước), đích thân dùng tiềm vọng kính quan sát mặt biển trong khi máy sonar của chiến hạm dò tìm sự hiện diện của các chiến hạm và thương thuyền trong vùng hoạt động của TTD. Khi thấy tất cả đều quang đãng, Trung Tá Waddle cho TTD lặn xuống độ sâu 400 feet, và từ đó máy bơm cực mạnh của TTD tống hết nườc từ hầm ballast ra, khiến TTD nổi lên thật nhanh. Hai người khách được Hạm Trưởng cho phép cầm cần điều khiển bơm, và cầm tay lái (dĩ nhiên dưới sự quan sát của nhân viên chiến hạm). Vận chuyển nổi khẩn cấp sẽ kéo dài trong 6 phút.

Quan khách cũng như thủy thủ đoàn cảm thấy TTD phóng lên rất nhanh theo một góc nghiêng 20 độ. Mọi người như đứng tim trong hồi hộp. Đột nhiên thân tầu rung chuyển mạnh, như chạm phải một vật gì khá lớn. Hạm Trưởng Waddle tái mặt kêu lên: Lậy Chúa tôi, cái gì vậy kìa (Jesus, what the hell was that?)

 

Một phút lỗi lầm, ngàn thu ôm hận

 

Waddle phóng tới, dán mắt vào tiềm vọng kính. Trước mắt ông một cảnh tượng hãi hùng đang diễn ra. Một chiếc tầu đánh cá nhỏ nứt làm đôi và từ từ chìm. Trên mặt biển đầy dầu nhớt, một số người đang la hét, kêu cứu, cố gắng vùng vẫy bơi lội. Có hai chiếc xuồng phao nhỏ được thả xuống từ tầu đánh cá.

Tuy biển không xấu, nhưng có những lượng sóng ngầm khá lớn, khiến TTD không thể thi hành công tác cấp cứu nạn nhân, vì với thân TTD tròn và sấp sỉ mặt nước, nếu đến gần xuồng phao, sóng ngầm dội lên thân TTD tạo thành những đợt sóng lớn hơn, dễ dàng lật úp xuồng và nhận chìm nạn nhân.

Trong 40 phút chờ chiến hạm và phi cơ đến tiếp cứu, Hạm Trưởng và thủy thủ đoàn TTD chỉ đành ngừng ngoài xa, ném phao cấp cứu cho nạn nhân trong khi thầm cầu nguyện mọi người trên tầu đánh cá đều sống sót. Một câu hỏi quay cuồng trong đầu Trung Tá Waddle: Chiếc tầu cá từ đâu tới, tại sao ông và nhân viên chiến hạm đều không thấy trước giây phút xẩy ra tai nạn.

Ehime Maru khởi hành từ Nhật Bản trong chuyến thực tập huấn luyện về nghề đánh cá ngoài khơi cho toán sinh viên ngành ngư nghiệp của một trường dạy nghề đánh cá do chính quyền Nhật điều hành. Tầu dài 58 mét, ngang 9.3 mét, trọng tấn 499 tấn, vận tốc 15 knots. Trên tầu có 35 người gồm thủy thủ đoàn, huấn luyện viên và sinh viên. Vào giờ xẩy ra tai nạn, tầu Ehime Maru đang ở gần đảo Oahu thuộc Hạ Uy Di, trong khu vực được ấn định cho TTD Hoa Kỳ hoạt động. Tầu đang chạy chậm chậm. Lúc đó mọi người trên tầu vừa ăn trưa xong. Nhân chứng cho hay đột nhiên họ thấy tầu dội lên và tiếp theo đó là hai tiếng nổ. Mọi người bị hất văng xuống biển, nước tràn vào ào ạt. Trong khi hoảng hốt bơi lội cố đến gần hai chiếc xuồng phao cấp cứu, họ thấy một quang cảnh lạ thường: một thân tầu vĩ đại đen bóng nổi lên, mà mới đầu họ tưởng là cá voi.

Ba trực thăng và hai chiến hạm thuộc lực lượng phòng vệ duyên hải (coastguard) đã vớt được 26 nạn nhân. 9 người mất tích, coi như chìm theo tầu, gồm 4 sinh viên, 2 huấn kuyện viên, 3 thủy thủ. Có lẽ họ mắc kẹt trong thân tầu vì tầu chìm rất nhanh. Chỉ trong vài phút Ehime Maru an nghỉ trên đáy bùn cách mặt biển 2000 feet (600 thước) nước. TTD chỉ bị trầy trụa chút đỉnh, không thủy thủ nào bị thương.

 

Tại sao và tại sao

 

Ngay sau khi tin tức được loan trên hệ thống truyền thông khắp thế giới, dư luận xôn xao với những nghi vấn.

Tại sao một TTD tối tân giá 1 tỷ đô la, trang bị đầy đủ máy móc tinh vi để hải hành nhiều tháng liền trong lòng biển sâu, được điều khiển bởi một thủy thủ đoàn ưu tú, lại có thể húc chìm một tầu đánh cá nhỏ bé giữa đại dương mênh mông? Những quan khách dân sự hiện diện trong phòng chỉ huy có làm thủy thủ đoàn mất tập trung hay không? Hay những người này được phép điều khiển TTD nên đã vô ý làm xẩy ra tai nạn? Hoặc máy móc trên TTD hư hỏng?

Có một điều giới hải quân biết rõ, Hải Quân Trung Tá Waddle chắc chắn sẽ mất quyền hạm trưởng. Nhưng liệu ông ta có bị truy tố trước tòa án quân sự hay không? Một nhân vật quan trọng nữa cũng bị vạ lây là Thủ Tướng Nhật Yoshiro Mori. Khi được thuộc cấp báo tin, ông vẫn tiếp tục chơi nốt ván golf trên sân cỏ, kéo dài một tiếng rưỡi đồng hồ. Báo chí Nhật Bản công kích ông dữ dội vì hành động này. Ngoài ra liên lạc ngoại giao Mỹ Nhật vốn dĩ đang lỏng lẻo rạn nứt vì một vài hành động vô kỷ luật của quân nhân Mỹ đồn trú trên đất Nhật, chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng trầm trọng.

Ngay lập tức một Ủy Ban Đặc Nhiệm được thành lập gồm các sĩ quan cao cấp Hải Quân để điều tra tai nạn, tìm hiểu nguyên nhân và đề nghị biện pháp kỷ luật với Hạm Trưởng Waddle và thủy thủ đoàn.

Thật khó mà giải thích tại sao tai nạn lại xẩy ra. Thủy thủ đoàn đã thi hành đúng thủ tục ấn định trước khi vận chuyển nổi khẩn cấp. Hạm Trưởng đích thân quan sát mặt biển qua tiềm vọng kính, nhưng lại không thấy chiếc tầu cá, có lẽ vì tầu sơn trắng, lẫn với các ngọn sóng, lại tương đối nhỏ. Máy móc trên chiến hạm đều khiển dụng. Sĩ quan và đoàn viên đi phiên dầy đủ. Thượng sĩ thám xuất Patrick Seacrest, một hạ sĩ quan nhiều kinh nghiệm, đảm trách máy sonar (máy dò các đối vật bằng luồng sóng âm thanh) phát hiện đối vật là Ehime Maru khi tầu cách Greenville 13,000 thước. Seacrest khai rằng sự hiện diện của quan khách dân sự trong phòng chỉ huy làm anh ta mất sự chú ý. Khi phát hiện lại lần thứ nhì tầu cá chỉ còn cách TTD chừng 4,000 thước. Seacrest thú nhận đã không báo cáo đối vật này (bí danh Siera 13) cho sĩ quan hải hành và Hạm Trưởng. Thoạt đầu anh đổ lỗi cho sự hiện diện đông đảo của quan khách dân sự. Nhưng sau khi bị chất vấn gay gắt, anh ta đành nhận đã lười biếng, không chu toàn nhiệm vụ.

Dư luận Nhật Bản rất phẫn nộ. đau buồn. Cha của sinh viên Yusuke Terata, 17 tuổi, chết khi tầu chìm, tuyên bố trong nước mắt: Hạm Trưởng Waddle phải quỳ gối, dập đầu trên sàn nhà để xin lỗi.

Cũng nên biết tuy tai nạn thật hy hữu nhưng không phải không xẩy ra trước đây. Năm 1981, TTD nguyên tử USS George Washington đụng chìm thương thuyền Nhật Nissho Maru trọng tải 23,000 tấn ngoài khơi Nhật Bản làm hai thủy thủ thương thuyền thiệt mạng.

 

Tâm sự hạm trưởng Waddle

 

Tôi sinh ra tại căn cứ không quân Misaga thuộc miền bắc nước Nhật. Lúc đó bố tôi là một sĩ quan cao cấp thuộc quân chủng Không Quân Hoa Kỳ đồn trú tại đó. Gần nhà có một gia đình người Nhật và bà mẹ Nhật là người chăm nom tôi hồi nhỏ. Ngôn ngữ tôi xử dụng đầu tiên là tiếng Nhật. Tôi biết khá nhiều về phong tục của xứ Phù Tang.

Trong tuần lễ sau ngày tai nạn xẩy ra, tôi có ý định tháp tùng Đô Đốc Thomas Fargo gặp thân nhân của những người tử nạn. Nhưng cấp chỉ huy cao cấp cho hay sự xúc động của gia đình nạn nhân còn rất cao nên không chấp thuận. Ngày 27 tháng 2, tôi diện kiến ông Lãnh Sự Nhật và ông Bí Thư của Bộ Trưởng Ngoại Giao Nhật nhờ chuyển đạt thư tạ lỗi của tôi đến Thủ Tướng Yoshiro Mori và gia đình nạn nhân. Tôi muốn họ nhìn thấy sắc mặt tôi để họ cảm nhận được lời tạ lỗi và sự xúc động của tôi hoàn toàn chân thành. Trong thư, tôi nguyện sẽ đến từng gia đình để đích thân tạ lỗi.

Nếu tôi phải chèo thuyền từ đây qua Nhật Bản để làm việc này tôi cũng sẽ làm. Trong cuộc gặp gỡ hai viên chức cao cấp Nhật Bản, tôi xúc động không cầm được nước mắt. Tôi thành thật xin lỗi vì là một Sĩ Quan Hải Quân, đáng lý ra tôi cần kiềm chế sự xúc động, nhưng đứng trên căn bản con người tôi thấy không có gì phải xấu hổ là tôi đã khóc, vì tôi thật sự cảm thấy rất ân hận trước tai nạn thảm khốc này.

Khi nhìn qua tiềm vọng kính thấy những thủy thủ bơi lội và chiếc tầu từ từ chìm, tôi nhớ đã kêu lên: Xin Chúa cứu mọi người

Trong hai tháng qua, hình ảnh tai nạn đã diễn đi diễn lại cả ngàn lần trong đầu tôi. Tôi không trực tiếp gây ra tai nạn, nhưng tôi đã ra lệnh và gián tiếp gây nên thảm họa. Trong cương vị một hạm trưởng tôi hoàn toàn nhận lãnh trách nhiệm. Nếu có thể được, tôi đồng ý đánh đổi sinh mạng tôi để 9 người kia được sống. Hàng đêm tôi không sao chợp mắt và khi tôi thiếp ngủ thì chỉ gặp toàn ác mộng.

Tóc tôi thành muối tiêu, mắt quầng thâm, và xuống cân. Mỗi khi thức dậy tôi phải tự chiến đấu với bản thân để giữ vững tinh thần. Tôi không bao giờ mệt mỏi nói lời tạ lỗi, nhưng tôi đã cạn nước mắt. Vì tôi mà 9 mạng người thác oan.

Cùng một lúc tôi biết tôi vừa đánh mất tất cả: thủy thủ đoàn và chức vụ Hạm Trưởng, một chức vụ tuyệt đối danh dự và một nghề nghiệp tôi rất yêu quí và hãnh diện.

 

Một Sĩ Quan Hải Quân và một con người hào hoa (an officer and a gentleman)

 

Cuộc đời binh nghiệp của Hải Quân Trung Tá Waddle là một chuỗi dài xuất sắc và thăng tiến rực rỡ. Ông có biệt tài chỉ huy, động viên được tinh thần thuộc cấp. Thủy thủ đoàn hăng say làm việc hết mình. TTD Greenville được coi là gương mẫu của hạm đội. Hạm trưởng các TTD khác, tỷ dụ Trung Tá Reid Tanaka phải công nhận Nếu nhân viên tầu tôi chỉ làm việc bằng một phần của chiếc Greeneville, đã là quá tốt rồi. Waddle là con cưng của hạm đội Hoa Kỳ. Ông tốt nghiệp trường Hải Quân danh tiếng Annapolis năm 1981, và tiến rất nhanh trên đường binh nghiệp. Bạn bè cùng khóa dự đoán trong tương lai ít nhất ông cũng sẽ là Tư Lệnh Hạm Đội TTD vùng Thái Bình Dương. Tuy nhiên 20 năm trước đây, khó ai tin tưởng ông sẽ được chỉ định đảm nhận chức vụ đầy vinh dự là Hạm trưởng một TTD nguyên tử. Lý do vào thời điểm đó, hạm trưởng TTD là một mẫu người lầm lỳ, không thích phô trương, say mê máy móc, chú trọng đến chi tiết tỷ mỷ. Waddle là con một sĩ quan không quân do đó không nhiều thì ít, có đặc tính độc lập, ưa nổ, nhiều anh hùng tính cá nhân của một phi công. Nhưng tất cả thay đổi theo thời gian. Thời kỳ chiến tranh lạnh đã chấm dứt, Hải Quân Hoa Kỳ cũng thay đổi theo. HQ cần những Hạm Trưởng ngoài tài lãnh đạo chỉ huy, hải nghiệp vững vàng còn phải là người hoạt bát, hào hoa duyên dáng. Waddle chính là mẫu người đó. Hải Quân muốn gây ảnh hưởng trong giới chính khách quan trọng hầu dễ dàng đạt được ngân sách mong muốn để phát triển Hạm Đội TTD nguyên tử, mà giá mỗi chiếc gần một tỷ Mỹ Kim. Các Đô Đốc cần thuyết phục giới lãnh đạo quốc gia là tuy thời kỳ chiến tranh lạnh đã qua, Hải Quân Mỹ vẫn cần duy trì một lực lượng TTD tối tân. Trung Tá Waddle là người có khả năng chiêu đãi, dễ gây được cảm tình của người đối diện, một người bán hàng (sale man) giỏi.

Nhưng những đặc tính đã giúp Waddle thăng tiến lại chính là những yếu tố đưa đến sự thất bại ngày 9 tháng 2. Qua lời khai của thủy thủ đoàn, Hạm Trưởng Waddle đã quá chú trọng giúp vui quan khách, thay vì chỉ huy chiến hạm. Bữa ăn trưa quá dài có thể đã khiến ông vội vàng, muốn giữ đúng chương trình du ngoạn để tầu về bến đúng giờ, nên hấp tấp không quan sát kỹ càng do đó không nhìn thấy Ehime Maru. 16 quan khách tràn vào phòng chỉ huy nhỏ hẹp của tầu ngầm, gây trở ngại cho việc vận hành chiến hạm. Thậm chí hai hành khách được phép ngồi ở vị trí đìều khiển TTD (Rất may họ không phải là hai nữ hành khách trẻ đẹp.) Sau này Hạm Trưởng Waddle thú nhận, quả thật sư hiện diện của quan khách đã làm thủy thủ đoàn mất chú tâm (có lẽ trong đó có cả ông).

Nhưng dù trong bất cứ trường hợp nào Hạm Trưởng Waddle cũng chứng tỏ ông là một người hào hoa lịch lãm (gentleman). Vài giờ sau khi tai nạn xẩy ra, Waddle tuy buồn phiền mãnh liệt, nhưng cũng xuất hiện tại phòng chỉ huy và xin lỗi quan khách: Cuộc du ngoạn đáng lẽ phải là một chuyến đi thú vị Quan khách công nhận Hạm Trưởng Waddle đã trầm tĩnh đương đầu với một tai nạn trầm trọng mà hậu quả sẽ chấm dừt đời binh nghiệp của ông chưa kể ông có thể bị truy tố trước toà án quân sự và bị tù. Họ nghe ông hiệu triệu thủy thủ đoàn qua hệ thống phóng thanh, trấn an họ và chỉ thị họ tiếp tục nhiệm vụ. Hãy nhớ những gì đã xẩy ra. Nói lên hết sự thật trong danh dự của người quân nhân. Khi quan khách ra về, ông không quên tặng mỗi người bức ảnh kỷ niệm chụp TTD Greeneville với chữ ký của ông, như ông đã từng làm trong những chuyến du ngoạn trước đây.

 

Người về từ thủy mộ

 

Trong cố gắng xoa dịu phẫn nộ của dân chúng Nhật Bản cũng như hàn gắn mối giao hảo Mỹ Nhật, Hoa Kỳ không ngại tốn kém, dự trù một ngân quĩ 40 triệu mỹ kim, trục vớt tầu Ehime Maru và chuyển xác nạn nhân về thân nhân họ để thi hành thủ tục mai táng. Từ độ sâu trên 600 thước, tầu cá được kéo 16 miles vào vùng nước cạn hơn (35 thuớc). Công tác trục vớt do hãng trục tầu dân chính Rockwater 2 đảm nhiệm cùng với chuyên viên và người nhái của HQ Hoa Kỳ.

Rockwater 2 dự trù gửi tầu lặn viễn khiển xuống đáy biển, cột dây cáp quanh tầu rồi nâng thân tầu đặt trên những tấm bửng sắt. Sau đó dây cáp được nối vào khung sắt, và điều chỉnh bằng máy điện toán để xác tầu nằm thăng bằng và tầu được kéo ngầm dưới nước.

Khởi công tháng 8, 2001, dự trù hoàn tất một tháng sau, nhưng thời tiết xấu và khó khăn kỹ thuật khiến công tác kéo dài và tốn phí tăng thêm trên 20 triệu Mỹ kim nữa. Khi nâng được phần lái tầu thì dây cáp bị đừt. Mũi tầu chúi sâu thêm xuống bùn. Đã có lúc người ta e ngại việc trục vớt không thể thực hiện được, Ehime Maru sẽ bị bể nát. Nhưng Phó Đô Đốc William Klemm cho hay kiến trúc con tầu vẫn còn chắc chắn hơn dự tưởng.

Cuối cùng, công tác trục vớt cũng hoàn thành mỹ mãn với một phí tổn đáng kể, ấy là chưa nói đến tiền bồi thường cho chính phủ Nhật trị giá tầu Ehime Maru và cho gia đình nạn nhân tử nạn cũng như người sống sót.

Ngày 18 tháng 10, 2001 thi hài nạn nhân đầu tiên được người nhái vớt lên. Hải Quân Hoa Kỳ sẽ cho thu hồi những vật dụng cá nhân của các nạn nhân để giao lại cho gia đình họ. Sau đó Ehime Maru sẽ được kéo ra khơi, bỏ tại một vùng nước sâu.

 

Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu!

 

Sau nhiều tháng điều tra, Ủy Ban Đặc Nhiệm kết luận, lỗi lầm của thũy thủ đoàn là nguyên nhân tai nan. Sự hiện diện của quan khách dân sự quả có ảnh hưởng đến việc tập trung tư tưởng của thủy thủ đoàn, nhưng không phải là nguyên nhân chính. Ở cương vị đơn vị trưởng, Trung Tá Waddle hoàn toàn chịu trách nhiệm.

Ông không bị truy tố trước toà án quân sự, chỉ bị khiển phạt theo quân kỷ. Ông mất quyền hạm trưởng, một hình phạt nặng nề nhất đối với một sĩ quan Hải Quân ngành chỉ huy. Tháng 9, 2001 HQ cho ông giải ngũ ở tuổi trên 40.

Trung Tá Waddle cho hay: Khi tôi chết, người ta sẽ đánh giá tôi trên thành quả tôi đạt được trong suốt cuộc đời, không phải chỉ trên một lần lầm lỗi.

Tuy nhiên khi đứng trên ghềnh đá, nhìn con tầu ra khơi không có ông chỉ huy, ông cảm thấy như chìm xuống tận cùng của nỗi đau buồn to lớn Hải Quân đã tốn thời gian và tiền bạc để đào luyện tôi, đến gìờ này HQ không cần tôi phục vụ nữa. Họ sa thải tôi

Dù muốn dù không, trong tương lai chương trình du ngoạn tương tự sẽ tiếp tục được HQ duy trì, nhưng với những giới hạn chặt chẽ hơn.

 

Con tầu có huông

 

Ngày 29 tháng 1, 2002, tờ Washington Post cho hay, TTD Greenville vừa gặp tai nạn khi hoạt động trong vùng biển Ả Rập yểm trợ hành quân chống khủng bố tại A Phú Hãn. Đây là tai nạn thứ tư trong vòng 11 tháng.

Chủ nhật 27 tháng 1 lúc 9:25 sáng, TTD vận chuyển song song gần Chiến Hạm Đổ Bộ USS Ogden để chuyển hai thủy thủ TTD sang Ogden cho họ đi phép đặc biệt vì gia đình có thân nhân từ trần. Trước khi vào nhiệm sở chuyền người, đột nhiên hai lái tầu đụng mạnh vào nhau, gây hư hại phần lái TTD và làm thủng một hầm dầu của chiếc Odgen. Không ai bị thương. Một số lượng dầu tràn ra mặt biển. Cả hai chiến hạm phải tạm ghé bến để sửa chữa.

Đô Đốc John D. Stufflebeem, Tư Lệnh Phó Lực Lượng Hành Quân Đặc Nhiệm cho hay chưa biết rõ nguyên nhân tai nạn. Hiện nay Trung Tá Lindsay Henskin là vị Hạm Trưởng thứ tư trong vòng chưa đầy một năm.

Như đã biết sau vụ đụng chìm Ehime Maru, Đại Tá Anthony Cortese tạm thời thay thế TrungTá Waddle trong chức vụ Hạm Trưởng. Sau đó Cortese bàn gìao tầu cho Trung Tá David Bogdan. Tháng 8 năm 2001, TTD bị mắc cạn gần đảo Saipan thuộc bờ biển Thái Bình Dương gây tốn phí 120,000 Mỹ kim tiền sửa chữa. Điều tra cho hay, sĩ quan hải hành đã vẽ hải đạo đưa TTD qua vùng biển sâu 29 feet trong khi thân tầu có tầm nước 32 feet. Đồng thời cũng tại Saipan, khi vào bến, TTD đã hải hành nhầm phía của một phao nổi trong hải cảng. Rất may TTD không bị hư hại. Sĩ quan đương phiên cũng như sĩ quan hải hành bị khiển phạt và Hạm Trưởng Bodgan bị thay thế bởi Trung Tá Lindsay Henskin. Không biết HQ/HK sẽ quyết định ra sao về Hạm Trưởng Henskin sau tai nạn trên biển Ả Rập.

Giới HQ/HK xầm xì đồn đãi là con tầu có huông (a jinxed ship).

 

Trần Quán Niệm